3.
Sáng hôm sau, vừa bước chân vào văn phòng, tôi lập tức cảm nhận được một luồng không khí kỳ lạ đang lặng lẽ bao trùm.
Không phải là sự nhộn nhịp thường thấy đầu ngày, mà là một sự im lặng khác thường, đến mức có thể nghe rõ tiếng lật giấy.
Một vài nhóm đồng nghiệp đang tụm lại nói chuyện, nhưng khi tôi đến gần, tất cả như bị ai bấm nút “tạm dừng”.
Họ vội vã tản ra, về lại chỗ ngồi, ánh mắt lảng tránh, không ai dám nhìn thẳng vào tôi.
Tôi cười lạnh trong lòng.
Chuyện nên đến, cuối cùng cũng đến.
Tôi đi thẳng về bàn làm việc, bình thản mở máy tính.
Dù không quay đầu, tôi vẫn cảm nhận rõ hàng loạt ánh mắt âm thầm đổ dồn về phía mình, như những chiếc gai nhọn cứa vào lưng.
Khi tôi ra phòng nước lấy nước, tôi nghe thấy rõ ràng giọng nói rì rầm từ trong phòng bên vọng ra:
“… Cũng hơi quá thật. Người ta mới là thực tập sinh mà.”
“Ừ, nghe nói hoàn cảnh gia đình khó khăn, mẹ còn đang bệnh nữa…”
“Chỉ vì mấy trăm tệ, mà ép người ta ngay trước bao nhiêu người như thế, có đáng không?”
Tôi đẩy cửa bước vào.
Hai người bên trong im bặt, lúng túng cầm cốc nước, cười gượng với tôi một cái rồi nhanh chóng chuồn đi.
Tôi không nói gì, rót nước rồi quay ra, vừa quay người đã chạm mặt Trương Bằng.
Cậu ta đứng cách đó vài bước, mắt sưng đỏ, gương mặt như chú thỏ con vừa bị dọa.
Vừa thấy tôi, cậu ta lập tức cúi đầu, lướt vội qua tôi như thể tôi là tai họa giáng xuống đầu.
Suốt cả buổi sáng hôm đó, Trương Bằng hoạt động bất thường một cách lạ kỳ.
Gặp ai là cậu ta bắt chuyện ngay, giọng tuy nhỏ nhưng vừa đủ để người xung quanh nghe rõ từng lời.
Những lời mà Trương Bằng rỉ rả suốt buổi sáng, tuy không trực tiếp đổ lỗi, nhưng ẩn ý đầy mình.
Cậu ta kể lể về hoàn cảnh gia đình khó khăn, mẹ bệnh nặng lâu năm, bản thân chỉ mong mang chút món ngon về nhà.
Câu chuyện không hề đụng đến chuyện chia tiền AA hay việc cậu ta đặt món đem về không ai ăn chung, mà chỉ xoáy vào vài điểm:
Cậu ta nghèo.
Cậu ta mới.
Mẹ cậu ta đang bệnh.
Còn tôi – là người vô cảm, “chị cả khó tính”, lấy lý lẽ để trấn áp người yếu thế.
Bằng cách đó, Trương Bằng biến mình thành nạn nhân hoàn hảo, và đẩy tôi thành “ác nhân” vô hình – người bắt nạt đồng nghiệp mới vào làm.
Đến trưa, Lý Tĩnh nghe được mấy câu đồn đãi trong phòng, tức đến mức mặt tái xanh.
Cô ấy xông thẳng đến mấy người đang buôn chuyện, không nhịn nổi nữa, lên tiếng gay gắt:
“Các người có biết chuyện không mà nói? Là cậu ta muốn ăn chùa, bị Lâm Vy vạch mặt thì quay sang diễn trò!”
“Giờ lại quay ngược tình thế, biến chị ấy thành kẻ bắt nạt à? Buồn cười thật!”
Nhưng lời phản bác của Lý Tĩnh, trong mắt người ngoài chỉ càng làm củng cố thêm kịch bản “đàn anh đàn chị liên thủ bắt nạt lính mới”.
Một người nói đã đủ “ép người”.
Hai người cùng nói, thì… đúng là “hội đồng” rồi.
Ai cũng biết, trong các câu chuyện thị phi ở nơi công sở,
người ta luôn dễ cảm thông cho kẻ yếu thế – dù không rõ đầu đuôi.
—
Đến chiều, điện thoại nội bộ trên bàn tôi reo lên.
Giọng quản lý Vương vang lên mệt mỏi:
“Lâm Vy, vào phòng tôi một lát.”
Tôi chẳng ngạc nhiên.
Chuyện này, tôi sớm biết sẽ đến.
Bước vào phòng, anh ấy chỉ tay về phía ghế đối diện:
“Ngồi đi.”
Tôi im lặng ngồi xuống.
Anh xoa trán, bắt đầu nói:
“Chuyện hôm qua ở buổi ăn, tôi cũng nghe rồi.”
Tôi vẫn lặng im, chờ anh nói hết.
“Trương Bằng dù sao cũng là thực tập sinh, tuổi còn trẻ, suy nghĩ chưa chín chắn.
Em là người cũ, nên biết cách bao dung hơn, rộng lượng hơn.”
Anh ta bắt đầu đá quả bóng trách nhiệm.
“Chuyện này không phải vấn đề rộng lượng hay không, mà là nguyên tắc.”
Tôi giữ giọng điềm tĩnh, nói rành rọt từng chữ.
“Ừ ừ, tôi hiểu, tôi hiểu…”
Quản lý Vương vội vàng xua tay, rõ ràng không muốn đi sâu thêm.
“Nhưng giờ mọi chuyện đã ầm lên như thế, ai cũng bàn tán, ảnh hưởng rất xấu đấy em biết không?”
“Anh mong em tìm cơ hội, nói chuyện lại với Tiểu Trương một tiếng. Cho qua đi, đừng để chuyện bé xé ra to.
Quan trọng nhất vẫn là sự hòa hợp trong tập thể, em hiểu mà, đúng không?”
Tôi hiểu quá rõ rồi.
Anh ta không quan tâm đúng – sai.
Chỉ cần mọi chuyện đừng làm anh khó xử.
Tôi sai ở chỗ dám lật bài giữa bàn, làm anh – một người quản lý thích “êm chuyện” – bị động, khó xử trước cấp dưới.
Bước ra khỏi văn phòng, tôi thấy lòng lạnh buốt.
Lý lẽ và nguyên tắc, khi đứng cạnh hai chữ “hòa khí”,
giống như một cây diêm nhỏ cố gắng chống lại một cơn mưa.
Yếu ớt. Buồn cười.
—
Đến giờ nghỉ trưa.
Bình thường, kiểu gì cũng có ai đó gọi:
“Vy Vy, đi ăn chưa?”
Hôm nay thì không.
Mọi người lần lượt rời đi, không ai liếc nhìn tôi lấy một cái.
Từng nhóm túm tụm rời văn phòng, vừa đi vừa cười nói rôm rả,
cố ý né vòng qua bàn làm việc của tôi.
Tôi bị cô lập rồi.
Tôi ngồi lại một mình trong văn phòng trống không,
chỉ còn lại tiếng xe cộ ngoài cửa sổ và khoảng lặng đậm đặc phủ quanh ghế ngồi.
Cảm giác bản thân như một hòn đảo, bị cả thế giới bỏ quên.
—
Một lúc sau, Lý Tĩnh quay lại, trên tay là một hộp cơm được gói cẩn thận.
“Biết ngay cậusẽ không đi ăn mà.
Mang cho cậu món sườn chua ngọt cậu thích nhất đây.”
Cô ấy đặt hộp cơm xuống bàn tôi.
Tôi ngẩng đầu nhìn cô,
cổ họng nghẹn lại, khóe mắt cay cay.
“…Cảm ơn cậu.”
“Cảm ơn gì chứ,”
Lý Tĩnh ngồi phịch xuống ghế bên cạnh, giọng đầy bực tức.
“Không ngờ đám người này… đầu óc lại ngắn đến vậy.
Trò mèo như của Trương Bằng mà cũng bị qua mặt.”
Tôi khẽ lắc đầu.
“Không phải họ không nhận ra.
Chỉ là họ không muốn dính vào rắc rối.”
Hoặc có lẽ, họ còn thích thú khi thấy một người vốn im lặng, nghiêm túc như tôi bị kéo xuống bùn, trở thành câu chuyện giễu cợt bên bàn trà chiều.
Đang ăn, tôi nghe tiếng cười đùa từ cửa.
Trương Bằng cùng mấy đồng nghiệp nữ vui vẻ đi vào văn phòng.
Cậu ta xách theo mấy hộp đồ chuyển phát nhanh.
“Chị Vương, em mang hộ chị gói hàng này nè!”
“Ly Ly, em tiện tay mang rác vứt luôn rồi nha!”
“Tiểu Nhã, em rót sẵn nước ấm cho chị rồi!”
Cậu ta hoạt bát, ngoan ngoãn đến lạ thường,
chủ động giúp đỡ những người từng nói xấu tôi, không sót một ai.
Cả đám người cười nói không ngớt,
khen cậu ta không dứt lời, ánh mắt nhìn tôi thì càng thêm khinh thường.
Tôi đặt đũa xuống,
đột nhiên không còn chút khẩu vị nào.
Vở kịch này… diễn xuất thật tốt.
Tôi quyết định sẽ im lặng theo dõi.
Tôi muốn xem xem, cái vai “nạn nhân hoàn hảo” mà cậu ta đang ôm lấy ấy —
rốt cuộc sẽ diễn được đến bao giờ.
4.
Cơn sóng dư luận trong văn phòng rốt cuộc cũng dần lắng xuống sau vài ngày.
Dù sao, nơi làm việc cũng chẳng phải tòa án phân định trắng đen, mọi người còn hàng đống việc phải xử lý, sự quan tâm đến chuyện thị phi cũng chỉ kéo dài được chừng đó.
Nhưng cái khoảng cách vô hình ấy — vẫn như một lớp màng dầu — lơ lửng giữa tôi và những người còn lại.
Trương Bằng dường như rất tận hưởng cảm giác được bao bọc, được cảm thông, nên càng ngày càng “hoàn hảo”.
Mỗi sáng, cậu ta luôn là người đến sớm nhất văn phòng.
Quét dọn, lau bàn, rót nước nóng đầy từng cốc cho từng người.
Gặp ai cũng miệng dẻo như đường: “Chào anh ạ”, “Chị ơi, hôm nay xinh quá!”
Tay chân thì lanh lẹ, bận rộn như một chú ong thợ.
Dần dần, những người từng nói móc tôi lại quay sang khen ngợi:
“Cậu ấy đúng là ngoan, hiền, lại biết điều.”
Còn tôi — vẫn mãi là “người phụ nữ lạnh lùng, khó tính”, cái tên phản diện bị gắn nhãn không ai buồn gỡ.
Chiều hôm đó, phòng hành chính gửi thông báo:
Cả công ty sẽ đặt trà chiều, vẫn theo kiểu chia đều như thường lệ.
Mọi người lại rôm rả trong group, bàn tán xem nên đặt quán nào, món nào ngon.
Ngay lập tức, Trương Bằng nhảy vào như thường lệ:
“Các anh chị ơi để em tổng hợp giúp nhé, mọi người gửi món em ghi lại rồi đặt cùng luôn nha!”
Thái độ hết sức tích cực, nhiệt tình.
“Cậu Trương đúng là siêng ghê.”
“Cảm ơn em nha, dễ thương quá trời!”
Tin nhắn khen ngợi đổ vào group ào ào như vỗ tay cho một vở kịch quen thuộc.
Tôi nhìn màn hình điện thoại, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo.
Tôi không nói gì trong nhóm.
Chỉ lặng lẽ gửi riêng cho Trương Bằng một tin nhắn: link đặt ly cà phê tôi muốn uống, kèm theo số tiền chính xác.
Rất nhanh, cậu ta nhắn lại:
“Dạ vâng, chị Lâm Vy.”
Nửa tiếng sau, trà chiều được giao đến.
Trương Bằng tất bật phân chia đơn, kiểm tra từng phần, phát từng ly trà sữa, từng phần bánh cho mọi người như một “tổ trưởng” mẫu mực.
Đợi đến khi ai cũng nhận đủ phần mình đặt, cậu ta mới cầm lấy phần của mình.
Tôi liếc qua — cậu ta gọi loại cà phê đắt nhất quán, lại còn thêm gấp đôi kem tươi và một shot espresso đậm đặc.
Giá của ly cà phê đó gần như gấp đôi ly Americano mà tôi chọn.
Chia xong, đến khâu thu tiền.
Cậu ta gửi mã thanh toán vào group chat, tag tất cả mọi người:
“Tổng là XXX tệ, trừ phần em ra, mỗi người chia đều là XX tệ nhé!”
Tôi nhìn con số đó, trong lòng khựng lại một nhịp.
Lấy điện thoại, tôi mở máy tính.
Từng người một, tôi cộng lại toàn bộ đơn trà chiều.
Tổng cộng X tệ.
Chia đều cho số người thực tế.
Kết quả hiện ra — mức trung bình thực tế thấp hơn mức mà Trương Bằng đưa ra vài tệ.
Không nhiều, nhưng đủ để giá ly cà phê xa xỉ của cậu ta được âm thầm phân bổ lên đầu từng người.
Chưa hết — cậu ta còn làm tròn phần tiền của mình, xoá bỏ số lẻ duy nhất.
Trong khi đó, tiền của những người khác, đến từng hào, từng xu cũng không thiếu một xu nào.
Khôn ngoan. Tính toán. Nhưng không để lộ.
Một đao phủ tinh tế, dùng một con dao cùn, từng chút một “xẻ thịt” từ những người tin tưởng mình, mà mặt vẫn nở nụ cười ngoan ngoãn, vô hại.
Tôi không nói gì. Không vạch mặt. Không gây chuyện.
Chỉ lặng lẽ, chuyển khoản đúng con số chính xác từng xu mà tôi đã tính toán.
Tôi chụp ảnh màn hình giao dịch, đính kèm luôn bảng tính chi tiết rồi gửi riêng cho Trương Bằng.
Phía bên kia… im lặng rất lâu.
Một lúc sau, điện thoại rung lên —
Tin nhắn từ cậu ta:
“Chị Lâm Vy… có khi chị tính nhầm rồi đó ạ?”
Tôi không trả lời.
Vài phút sau, như tôi đoán, Lý Tĩnh là người đầu tiên phát hiện có gì đó “sai sai”.
Cô ấy phản ứng ngay — thẳng thừng @ trong nhóm chat:
“Này Tiểu Trương, em tính nhầm rồi đúng không?
Chị mới check lại mà thấy lệch đấy.”
Chỉ một câu đó thôi, cả phòng bắt đầu chú ý.
Người thì lặng lẽ mở máy tính, người thì cầm điện thoại bật calculator.
Không ai nói gì, nhưng rõ ràng ai cũng đang ngầm đối chiếu con số.
Không khí trong group bắt đầu dịch chuyển — từ hào hứng sang… im lặng lạ thường.
Chưa đầy hai phút sau, Trương Bằng phản hồi.
Cậu ta gửi ngay một emoji mồ hôi chảy ròng:
“Á á! Thật xin lỗi! Thật xin lỗi mọi người!
Em dốt toán quá, tính sai mất rồi!”
“Em sẽ chuyển trả phần thừa ngay lập tức, lỗi của em ạ!”
Giọng điệu hối lỗi, thái độ cực kỳ nhún nhường.
Sau đó, cậu ta bắt đầu gửi hoàn tiền qua từng cái red packet — từng xu không thiếu.
Vẫn là bộ dạng vô tội – dễ thương – tội nghiệp.
Và như một phản xạ quen thuộc, lại có người trong nhóm lên tiếng “giải vây”:
“Thôi mà, cậu ấy cũng chỉ muốn giúp thôi. Chắc lúc tính bị rối quá!”
“Người trẻ ai chẳng có lúc nhầm lẫn, có sao đâu.”
Một sự việc rõ ràng là gian dối nhỏ, lẽ ra có thể trở thành điểm mấu chốt vạch mặt —
vậy mà chỉ vì câu “em dốt toán”, đã bị nhẹ nhàng bôi xoá như chuyện cỏn con.
Không ai hỏi liệu cậu ta có cố tình.
Không ai thấy có vấn đề gì khi tính sai có lợi cho mình, rồi tính đúng từng xu với người khác.
Cứ như thể, chỉ cần mang vẻ ngoài tội nghiệp và nói “em sai rồi”, thì mọi thứ đều có thể được tha thứ.
Tôi nhìn đoạn chat tràn ngập emoji và lời vỗ về,
trong lòng — không còn chút gợn sóng nào nữa.
Tôi hiểu rõ ràng, hơn bao giờ hết:
Sự ích kỷ và tham lam của Trương Bằng, không phải nhất thời.
Nó đã ăn sâu vào máu.
Mà những lời xin lỗi, những lần nhún nhường ấy —
chỉ là vũ khí được cậu ta mài giũa kỹ lưỡng,
để tiếp tục lừa dối, chiếm lợi, và khiến người khác tình nguyện tin tưởng.
Còn văn phòng này?
Phần lớn đều đã là khán giả trung thành,
và thậm chí, tình nguyện đóng vai người bị lợi dụng trong kịch bản của cậu ta.