Chương 3

5

Là Phó Diện Chu.

Anh đứng ở cửa, chỉ nói đúng một chữ:

“Cút.”

Đám bảo vệ theo phản xạ buông tay.

Cả người Liễu Kiều Kiều cứng đờ, mũi kéo dừng lại cách môi tôi chưa đến một phân.

Tôi tranh thủ vùng ra, lăn lộn bò vào góc tường, tim đập thình thịch.

Vừa nhìn thấy Phó Diện Chu, vẻ điên loạn trên mặt Liễu Kiều Kiều lập tức biến mất, nước mắt cũng tuôn ra ngay.

“Diện Chu! Anh đến đúng lúc lắm! Anh xem nó làm chuyện gì kìa!”

Chiếc kéo rơi xuống đất “keng” một tiếng.

“Nó… nó hủy hợp đồng nghìn tỷ của chúng ta với Tập đoàn Hoàn Cầu rồi!”

Liễu Kiều Kiều vội chạy qua bàn, nhặt lên một bản hợp đồng “hủy bỏ” còn nguyên vẹn.

“Em bảo nó hủy bản hợp đồng quá hạn này! Vậy mà nó lại đem bản quan trọng nhất trên bàn em đi hủy!”

Cô ta chỉ vào tôi, giọng run rẩy đầy bi thương:

“Diện Chu, bản hợp đồng đó là em uống đến thủng dạ dày mới đổi được cơ hội!”

“Em phải hạ mình, năn nỉ từng chút một, suốt ba tháng trời không ngủ được đêm nào!”

“Hợp đồng đó ký được sẽ mang về cho công ty lợi nhuận năm trăm tỷ! Hẳn hoi năm trăm tỷ!”

Cô ta ngã ngồi xuống đất, òa khóc:

“Giờ thì xong rồi! Xong hết rồi! Bị con tiện nhân này phá sạch!”

Những đồng nghiệp chạy tới xem tình hình vừa nghe đến “nghìn tỷ”, mặt đều biến sắc.

“Cái gì? Hợp đồng nghìn tỷ bị hủy?”

“Trời ơi! Đó là mạch sống nửa cuối năm của công ty!”

“Tô Thi Vũ! Sao cô có thể làm chuyện tày đình như vậy?!”

Đây là một cái bẫy.

Từ ly cà phê đến việc nhờ tôi hủy hợp đồng — mỗi bước đều nằm trong tính toán của cô ta.

Trên bàn cô ta đặt hai bản y hệt nhau: một thật, một giả.

Cô ta biết chắc tôi chỉ kiểm tra bản đưa cho tôi.

Tôi giải thích:

“Không phải tôi! Là cô ta gài tôi! Hợp đồng đó rõ ràng là bản đã hủy!”

“Gài cô? Tôi gài cô để làm gì? Tôi được lợi gì?”

Cô ta quay sang mọi người, khóc lóc đến đáng thương:

“Mọi người xem đi! Tôi vì công ty mà tận tâm tận lực, còn cô ta dựa hơi, ngày nào cũng lười biếng, giờ còn phá hỏng dự án lớn nhất của công ty! Tôi chỉ nói cô ta vài câu, cô ta liền trả thù tôi, trả thù cả công ty!”

“Nhất định phải đuổi việc cô ta! Giữ cô ta lại là tai họa!”

“Đúng! Đuổi cô ta đi!”

“Không chỉ đuổi! Còn phải bồi thường thiệt hại cho công ty!”

Cả đám phẫn nộ, ai cũng chĩa mũi dùi vào tôi.

Hóa ra tất cả chỉ là một màn kịch lớn để đẩy tôi ra đường.

Tốt lắm.

6

Tôi đứng dậy, phủi bụi trên người.

“Được thôi, tôi đi.”

Tôi nhìn bọn họ.

“Cái chỗ nát này, tôi cũng chẳng muốn ở lâu.”

Tôi quay về chỗ ngồi, xách cái thùng giấy chưa niêm lại.

“Đi thôi.”

Tiếng nói không lớn, nhưng làm cả văn phòng im bặt.

Tôi khựng lại, tưởng ai đó nói với mình.

Tôi ôm thùng đi ngang qua Phó Diện Chu, không ngờ anh lại đi theo sau tôi.

Tôi dừng bước, anh cũng dừng.

Tôi quay lại nhìn, đầu óc không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Cả văn phòng chết lặng, ngay cả Liễu Kiều Kiều cũng sững mặt.

“Diện Chu? Anh…”

Tôi bất giác hỏi:

“Tổng tài, đây không phải công ty của anh sao? Anh đi đâu?”

Phó Diện Chu không trả lời cô ta, chỉ giơ điện thoại lên.

Tôi liếc qua —

Đập vào mắt tôi chính là cuộc trò chuyện WeChat của tôi và HR công ty mới.

【HR – Tiểu Vương】:Tô tiểu thư, mọi thứ đã chuẩn bị sẵn.

【HR – Tiểu Vương】:Tổng tài nói, chỉ cần cô tới là công ty có thể chính thức mở cửa hoạt động!

【Tôi】:Được, tôi xử lý xong chuyện bên này là qua ngay!

【Tôi】:À đúng rồi, công ty mới có bao ăn vặt không? Nhiều loại chứ?

【HR – Tiểu Vương】:Bao luôn! Tổng tài duyệt riêng ngân sách ăn vặt ba triệu! Cô muốn ăn gì cũng có!

【Tôi】:Tuyệt vời! Tôi lập tức chạy qua! Vì sự nghiệp của sếp mà góp sức xây giang sơn!

Tôi đỏ bừng cả mặt.

Thời gian nhắn… là ngay trước khi Liễu Kiều Kiều dựng chuyện.

Mặt Liễu Kiều Kiều lúc trắng bệch lúc xanh mét, môi run run không nói nên lời.

“Diện Chu… cái… cái này là sao?”

Phó Diện Chu nhìn cô ta:

“Ý chính là: cuộc hôn nhân sắp đặt giữa tôi và cô — hủy bỏ.”

“Còn công ty này… xem như phần bồi thường tôi để lại cho cô.”

Nói xong, anh quay người rời đi.

Tôi ôm thùng giấy, đầu óc vẫn chưa kịp xử lý thông tin, mà chân đã tự động đi theo sau anh.

Cho đến khi ra khỏi tòa nhà, hít một hơi không khí bên ngoài, tôi mới phản ứng được.

“Vậy… hợp đồng nghìn tỷ kia…”

“Là giả.” Phó Diện Chu nói.

“Tại sao anh lại…”

“Nếu không như vậy, em có đi với tôi không?”

Anh hỏi ngược lại.

“Với lại, không làm lớn chuyện thì làm sao để một số người đường đường chính chính nhận được ‘bồi thường’ mà họ mong muốn?”

Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện

https://s.shopee.vn/8AMlSiiNfO