Chương 1

Kết thúc buổi phỏng vấn, chị HR bỗng nhiên hỏi tôi:

“Em tuổi gì?”

Tôi đáp: “Tuổi Ngọ ạ!”

Vốn dĩ chị ấy còn đang thờ ơ, nghe xong lập tức nhìn chằm chằm vào tôi.

“Ngày sinh cụ thể?”

Tôi bị dọa đến giật mình, rụt rè trả lời:

“Ngày… 20 tháng 6, sao vậy ạ?”

Chị HR lập tức kích động đứng bật dậy, vung tay hét lớn:

“Em được nhận rồi!”

Tôi ngơ ngác: “Ơ? Không phải chờ thông báo sao ạ?”

Chị ấy túm lấy tay tôi kéo dậy: “Chờ gì nữa mà chờ? Vào làm ngay!”

Tôi lắp bắp: “Vậy… chế độ đãi ngộ thì sao ạ?”

“Đãi ngộ gấp đôi mức lương mong muốn! Làm từ thứ Hai đến thứ Sáu, nghỉ thứ Bảy, Chủ Nhật! Có đầy đủ bảo hiểm xã hội, bảo hiểm y tế, lương thưởng phúc lợi các kiểu con đà điểu luôn!”

Thế là tôi mơ mơ màng màng vào làm, mà công việc mỗi ngày của tôi chỉ là: xem phim, ăn khoai tây chiên, uống trà…

Lạ kỳ là, từ khi tôi vào công ty, các đơn hàng lớn cứ nối đuôi nhau kéo đến, cứu sống công ty đang trên bờ vực phá sản.

Phó tổng thì sợ tôi nhảy việc, coi tôi như tổ tiên mà cung phụng.

Cho đến một ngày, cô thư ký tổng giám đốc mới vào tát tôi một cái rõ đau!

“Ai cho cô ngồi trong công ty xem phim hả? Chiều nay qua phòng nhân sự tính lương, sau đó dọn đồ cuốn xéo cho tôi!”

Nhưng ngay giây sau, toàn bộ điện thoại trong công ty đồng loạt đổ chuông.

Tất cả… đều là yêu cầu hủy đơn hàng!

1

Giờ nghỉ trưa, tôi không ngủ được, bèn đeo tai nghe xem phim cung đấu.

Trên màn hình, vai phản diện ác độc đang bị phạt đánh “một trượng hồng”, da tróc thịt bong, vô cùng thê thảm.

Đột nhiên, một cơn đau nhói ập đến bên má phải tôi.

“Chát!”

Tai nghe bị người ta giật xuống, ném thẳng xuống đất.

Tôi ôm mặt, ngẩn người nhìn lên — là một người phụ nữ trang điểm kỹ càng, sắc sảo.

Cô ta tên Liễu Kiều Kiều, là thư ký mới của tổng tài.

Nghe nói cô ta quen biết từ trước với ông chủ mới vừa nhảy dù xuống công ty – Phó Diện Chu – quan hệ không hề đơn giản. Vừa đến đã bày ra dáng vẻ “một người dưới vạn người trên”.

Có lẽ trong mắt cô ta, kiểu “người có chống lưng” mà không làm việc như tôi chính là cái gai chướng mắt, là vật cản đầu tiên ngáng đường cô ta bước lên ngôi “phu nhân tổng tài”.

“cô là cái loại tiện nhân không biết xấu hổ! Công ty cô tới để xem phim à?” Cô ta chỉ thẳng vào mặt tôi mà mắng.

“Ba mẹ cô không dạy cô cách làm việc trong môi trường công sở à? Hay cô sinh ra chỉ biết nằm ngửa giang chân, tưởng tới văn phòng cũng có thể dùng trò đó để leo lên hả?”

Tôi tức đến mức ngực phập phồng, cố gắng giữ bình tĩnh: “Bây giờ là giờ nghỉ trưa! Cô lấy quyền gì mà đánh người?”

“Giờ nghỉ trưa?” Cô ta khoanh tay cười lạnh.

“Tôi theo dõi cô lâu rồi đấy, Tô Thi Vũ! Ngày nào đi làm cũng chỉ ăn với uống, không thì cắm mặt vào điện thoại, cô đã từng tạo ra được một xu giá trị nào cho công ty chưa? Loại sâu mọt ăn bám như cô, còn mặt mũi ở lại đây à?”

Tôi cắn răng: “Công ty chưa hề giao cho tôi bất kỳ công việc nào.”

“Không giao việc?”

Giọng Liễu Kiều Kiều bỗng cao vút, khiến vài đồng nghiệp đang nghỉ ngơi cũng phải ngoái nhìn.

“cô lừa quỷ chắc? Không giao việc mà cô vẫn mặt dày bám lấy chỗ này, là nhắm vào trai đẹp bên phòng kinh doanh, muốn kiếm vé cơm dài hạn? Hay cô đã dùng mấy chiêu trò đó để phục vụ phó tổng vui vẻ, nên giờ được nuôi như chim hoàng yến trong lồng vàng?”

Càng nói càng quá đáng, có người muốn can nhưng vừa định mở miệng đã bị cô ta lườm cho sợ im bặt.

“Cô ăn nói hồ đồ!” Tôi run lên vì tức giận.

“Hồ đồ?” Liễu Kiều Kiều bước lên trước, cúi đầu nhìn tôi.

“Nghe cho kỹ này, Tô Thi Vũ, công ty này không phải là ổ chứa, không phải nơi cho loại như cô tồn tại!”

“Chiều nay, tới phòng nhân sự tính lương xong, dọn đồ cút đi cho tôi! Công ty chúng tôi không nuôi thứ vô dụng chỉ biết uốn éo câu dẫn đàn ông như cô!”

Nói xong, cô ta hất chân đá văng chiếc điện thoại của tôi đang rơi dưới đất.

Chiếc điện thoại va mạnh vào tường, màn hình vỡ tan.

Tốt lắm, tôi đã ghi nhớ.

Cái tát cô cho tôi hôm nay, sẽ có một ngày, tôi bắt cô phải trả lại cả vốn lẫn lời.

Tuy trong lòng hận đến nghiến răng, nhưng lúc này tôi biết rõ không nên đối đầu trực diện với cô ta.

Công ty này phúc lợi thật sự rất tốt, nhưng bị người ta chỉ vào mặt mà nhục mạ, tôi không chịu nổi dù chỉ một giây nữa.

“Đi thì đi!”

Tôi đỏ mắt, đứng dậy thu dọn đồ đạc.

Đồ ăn vặt, bình giữ nhiệt, gối tựa lưng bằng lông – từng món một tôi nhét vào thùng giấy.

Mỗi thứ dọn đi, nỗi tủi thân trong lòng lại dâng lên thêm một chút.

Tôi vừa nhét chiếc gối ôm cuối cùng vào thùng, chuẩn bị rời đi.

Thì chuyện kỳ quái xảy ra.

“Reng reng reng—”

“Reng reng reng—”

Tất cả điện thoại bàn trong văn phòng đồng loạt đổ chuông cùng lúc.

Những đồng nghiệp bắt máy, biểu cảm trên mặt dần từ ngạc nhiên, đến sững sờ, rồi chuyển sang hoảng hốt.

“Alo, giám đốc Vương? Gì cơ? Muốn trả hàng? Đừng mà giám đốc Vương, chúng tôi…”

“Giám đốc Lý, khoan đã! Từ trước tới giờ chúng ta hợp tác rất suôn sẻ mà, sao tự nhiên lại muốn hủy toàn bộ đơn hàng?”

“Chủ tịch Trương! Xin nghe tôi giải thích! Sản phẩm của chúng tôi đảm bảo chất lượng mà!”

Cả phòng kinh doanh, lập tức náo loạn như cái chợ.

2

Những đồng nghiệp đang chạy bên ngoài giao dịch, ai nấy đều hớt hải lao về công ty, mặt mày hoảng loạn.

“Có chuyện gì thế? Khách hàng của tôi vừa gọi điện bảo hủy toàn bộ đơn hàng nửa cuối năm! Tôi van xin thế nào cũng vô ích!”

“Của tôi cũng vậy! Khách hàng hợp tác ba năm nay, đột nhiên đòi chấm dứt hợp đồng, còn bảo công ty ta… phong thủy xấu?!”

“Rốt cuộc là chuyện gì vậy? Cả phòng kinh doanh như bàn bạc trước rồi ấy, ai nấy đều đòi trả hàng!”

Mọi người nhao nhao lên, văn phòng như muốn nổ tung.

Chẳng mấy chốc, ánh mắt của họ đồng loạt đổ dồn về phía tôi – người đang thu dọn đồ đạc – và Liễu Kiều Kiều, người đang đứng bên cạnh với sắc mặt vô cùng khó coi.

“Là cô ta! Là thư ký Liễu đã mắng đuổi Thi Vũ! Còn định đuổi việc cô ấy!”

Tiểu Mẫn, người thân với tôi nhất trong phòng, giận đến mức tay run run chỉ thẳng vào Liễu Kiều Kiều.

“Mẹ nó! Liễu Kiều Kiều, đầu óc cô có vấn đề à!” Anh Lý, chiến thần bán hàng của bộ phận kinh doanh là người đầu tiên bùng nổ. “Khách hàng tôi vừa ký hợp đồng giờ quay ngoắt đòi trả đơn! Cô biết chuyện đó có nghĩa gì không? Là tháng sau tôi không có tiền trả góp mua xe BMW đấy! Cái miệng thối của cô hại chết người ta rồi!”

“Khách của tôi cũng hủy luôn rồi! Thư ký Liễu, tôi mặc kệ cô có quan hệ gì với tổng tài, nếu hôm nay cô mà đuổi Thi Vũ, cả phòng kinh doanh tụi tôi sẽ không để yên!”

“Xong đời rồi! Tháng này khỏi mơ có thưởng, quý sau KPI cũng bay màu luôn!”

Các đồng nghiệp trong bộ phận sau khi hiểu rõ tình hình thì sôi sục như nồi nước sôi.

Không một ai trách móc tôi, ngược lại tất cả cùng quay sang công kích Liễu Kiều Kiều, ánh mắt hằn học như thể muốn ăn tươi nuốt sống cô ta.

Họ vây quanh tôi, đồng loạt ngăn tôi thu dọn đồ đạc.

“Thi Vũ, chị không thể đi được! Chị mà đi rồi, bọn em sống sao đây?”

“Đúng đấy! Tụi em còn trông cậy cả vào chị mà!”

Liễu Kiều Kiều bị tình cảnh trước mắt làm cho choáng váng. Cô ta không ngờ rằng, cái người mà mình xem là “sâu mọt công ty” lại được cả bộ phận kinh doanh bảo vệ như vậy.

Sắc mặt cô ta tím tái, giận đến mức gào lên:

“Các người điên hết rồi à? Vì một đứa vô dụng chẳng làm gì như cô ta mà đối đầu với tôi? Các người còn muốn làm việc nữa không hả?!”

“Làm việc? Cô đuổi thần tài của chúng tôi đi rồi, chúng tôi sắp ăn cỏ trừ bữa đến nơi, còn làm cái gì nữa!” Một nam đồng nghiệp quát trả.

Liễu Kiều Kiều nhìn đám đàn ông đang bảo vệ tôi, rồi quay lại nhìn tôi với ánh mắt đầy độc địa.

“Ồ —— tôi hiểu rồi.”

Cô ta kéo dài giọng, cười đầy đê tiện.

“Hóa ra là loại ‘quan trọng’ theo kiểu đó. Bảo sao cô lại mặt dày ăn lương không chớp mắt, thì ra là đã phục vụ đám đàn ông phòng kinh doanh lên mây xanh hết rồi hả?”

“Tô Thi Vũ, cô cũng giỏi thật đấy. Một cái giường mà phục vụ được cả đám đàn ông thế này, không mệt sao?”

“Cô câm cái miệng thối lại!” Tôi tức đến hoa mắt, suýt không đứng vững.

“Câm? Những chuyện cô làm có cái nào sạch sẽ không?”

“Sao? Bị tôi nói trúng nên tức rồi à? Cũng đúng thôi, loại đàn bà như cô mà không có đàn ông thì sống làm sao nổi?”

“Hôm nay phục vụ nhân viên kinh doanh, ngày mai chẳng phải là muốn chui lên giường phó tổng à? Ồ quên, nhìn bộ dạng chắc là leo được rồi!”

Vừa nói, cô ta chỉ tay về phía Chu phó tổng – người vừa nghe tin vội vàng chạy đến – và hét lên:

“Chu phó tổng, đến đúng lúc lắm! Giải thích cho tôi nghe xem, tại sao công ty lại nuôi một con hồ ly tinh chỉ biết quyến rũ đàn ông thế này hả?!”

Chu phó tổng mồ hôi đầm đìa, nhìn Liễu Kiều Kiều, rồi lại quay sang nhìn tôi, cuối cùng thở dài một tiếng.

“Thư ký Liễu, cô hiểu nhầm rồi. Đúng là tôi chưa từng giao việc gì cho Thi Vũ.”

Liễu Kiều Kiều sững người, sau đó lập tức cười đắc thắng: “Thấy chưa? Tôi đã nói rồi mà, cô ta mê hoặc anh rồi, giờ còn bênh cô ta ra mặt!”

“Không phải như cô nghĩ đâu!” Chu phó tổng luống cuống xua tay giải thích.

“Thi Vũ… bát tự của cô ấy cực kỳ hợp với bát tự của tất cả thành viên phòng kinh doanh chúng ta! Cô ấy chính là Thần Tài của công ty! Chỉ cần cô ấy ngồi trong công ty, ký hợp đồng dễ như uống nước!”

Lời vừa dứt, đến tôi còn choáng váng.

Bát tự? Thần Tài?

Chu phó tổng để giữ tôi lại mà bịa ra lý do bá đạo vậy luôn sao?

Trong lòng tôi vừa cảm động, lại vừa áy náy.

Liễu Kiều Kiều thì như nghe được chuyện buồn cười nhất thế kỷ, cười đến co giật.

“Ha ha ha ha! Bát tự? Thần Tài? Chu phó tổng, đầu óc anh bị cửa kẹp hay bị con tiểu tiện nhân này vắt kiệt đến lú lẫn rồi? Nói mấy câu nực cười thế mà cũng mở miệng cho được!”

Cô ta chỉ thẳng vào tôi, rồi lại chỉ đám đàn ông phòng kinh doanh:

“Tôi thấy không phải là bát tự hợp, mà là thể xác hợp mới đúng! Đám đàn ông các người có phải mỗi ngày luân phiên ‘giao lưu sâu sắc’ với cô ta không mà bênh như thế? Một cái bồn cầu công cộng như cô ta mà mấy người cũng nâng như nâng trứng hả?!”

“Cái miệng nhỏ nhắn của cô, ngoài ăn vặt ra, kỹ năng nói chắc cũng phục vụ mấy người họ quá tốt phải không? Hay còn chơi chiêu gì kích thích hơn, khiến bọn họ mê mẩn đến thế?”

“Không có đàn ông thì cô sống không nổi à? Một ngày không được làm là ngứa ngáy cả người phải không?”

“Còn các người nữa! Một đám đàn ông mà bị một con đĩ dắt mũi xoay vòng vòng, coi nó như Bồ Tát mà cung phụng! Có bao giờ soi gương chưa? Cái dạng dưa hấu méo mó các người mà cô ta thèm vào à?”

“Cô ta chỉ xem các người là cái thang để leo lên thôi! Hôm nay phục vụ các người, ngày mai là leo thẳng lên giường tổng tài cũng nên!”