3
Điện thoại công ty vẫn không ngừng đổ chuông, từng tin dữ về việc trả hàng liên tục ập đến.
Chỉ trong vòng nửa tiếng, 80% đơn hàng của công ty đã bị tạm dừng.
Biến động quá lớn này nhanh chóng khiến tổng giám đốc tập đoàn – Phó Diện Chu – phải đích thân tới chi nhánh điều tra.
Vừa thấy Phó Diện Chu, Liễu Kiều Kiều lập tức thu lại bộ mặt chanh chua, chuyển sang dáng vẻ tội nghiệp uất ức rồi lao đến.
“Diện Chu, cuối cùng anh cũng tới rồi! Anh không biết chi nhánh này hỗn loạn đến mức nào đâu! Chu phó tổng dám tuyển một đứa dựa hơi vào đây, ngày nào cũng không làm gì hết, em chỉ mới nói vài câu thì cả phòng kinh doanh quay sang chống đối em!”
Cô ta nhanh miệng giành kể trước.
Phó Diện Chu không thèm nhìn cô ta, quét mắt một vòng qua văn phòng hỗn loạn, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên người Chu phó tổng, giọng lạnh tanh:
“Chuyện gì đây?”
Chu phó tổng đành gồng mình, bất chấp áp lực mà lặp lại câu chuyện “Thần Tài sống”.
“Tổng giám đốc, sự tình là như vậy. Từ ngày Tô Thi Vũ vào công ty, doanh thu phòng kinh doanh tăng vọt, từ nhóm đội sổ vọt lên top 3 toàn tập đoàn.”
“Chuyện này tuyệt đối không phải trùng hợp! Cô ấy chính là phúc tinh của chúng ta! Bây giờ thư ký Liễu đòi đuổi cô ấy, phúc tinh vừa rời đi là lập tức vận xui kéo đến, báo ứng đó ạ!”
Tôi đứng một bên, nghe Chu phó tổng vì giữ tôi lại mà bịa ra chuyện nhảm nhí, đến mức ngón chân tôi suýt cuộn xoắn trong giày thành căn hộ ba phòng ngủ.
Nhưng trong lòng tôi cũng không giấu được cảm kích vì anh ấy vẫn ra mặt bảo vệ tôi lúc này.
“Thần Tài?”
Phó Diện Chu hơi nhíu mày, lần đầu tiên liếc mắt nhìn tôi.
“Phì——” Liễu Kiều Kiều bật cười thành tiếng.
“Diện Chu, anh nghe xem họ nói gì kìa? Giờ là thời đại nào rồi mà còn mê tín dị đoan? Em thấy cả đám này bị con hồ ly tinh kia bỏ bùa hết rồi!”
Cô ta đột nhiên chỉ tay về phía tôi, mặt đầy khiêu khích:
“Bảo cô ta là Thần Tài đúng không? Vậy thì bảo cô ta chứng minh đi! Gọi lại hết mấy cuộc khách trả hàng vừa rồi, xử lý cho xong! Nếu không làm được, thì cút khỏi đây ngay lập tức! Cả đám đồng lõa các người cũng cuốn gói luôn!”
Không gian trong văn phòng lập tức rơi vào im lặng.
Mọi người đưa mắt nhìn nhau.
Chứng minh kiểu gì đây?
Đúng lúc ấy, anh Lý – trụ cột của phòng kinh doanh – bất chợt nảy ra sáng kiến, lao thẳng đến trước mặt tôi.
“Thi Vũ, giơ tay ra!”
“Hả?”
Tôi theo phản xạ giơ tay phải lên.
Ngay giây sau, anh Lý rút điện thoại ra, tay hơi run, nắm lấy tay tôi.
Rồi anh ấy bấm gọi cho giám đốc Vương – người vừa mới đòi hủy hết đơn hàng.
Điện thoại kết nối, anh Lý bật loa ngoài, giọng vừa kính cẩn vừa hồi hộp:
“Giám đốc Vương ạ, em là Tiểu Lý đây ạ…”
“Tiểu Lý? Tôi nói rồi, toàn bộ đơn hàng hủy hết, sau này cũng đừng liên hệ nữa, công ty các cậu xui xẻ…”
Giọng bên kia rất khó chịu, nhưng nói đến giữa chừng thì đột nhiên khựng lại.
Vài giây sau, giám đốc Vương lại lên tiếng, giọng lộ rõ sự vui mừng và kích động:
“Khoan đã! Tiểu Lý! Tôi… tôi vừa nhận được tin, cái dự án nước ngoài lớn mà tôi theo đuổi bấy lâu nay, bên kia đột nhiên chủ động nhượng bộ rồi! Trời ơi! Tôi trúng vận gì vậy trời!”
Anh Lý nắm chặt tay tôi, vội vàng hỏi:
“Vậy đơn hàng của công ty em…”
“Không hủy nữa! Không những không hủy, tôi còn muốn đặt thêm 50%! Cậu mau chuẩn bị hợp đồng mới đi, tôi muốn ký ngay bây giờ!”
“Tút ——”
Cuộc gọi kết thúc.
Mọi người trong phòng sững sờ nhìn tôi, rồi lại nhìn chiếc điện thoại trong tay anh Lý, vẻ mặt như vừa chứng kiến điều siêu nhiên.
“Tôi… tôi… trời đất ơi… thiệt sự… có tác dụng thật!”
Anh Lý ấp úng hét lên, giọng tràn ngập niềm vui sướng.
Ngay lập tức, cả phòng kinh doanh vỡ òa!
“Trời ơi! Phép màu rồi! Thật sự là thần kỳ rồi!”
“Thi Vũ! Bồ tát sống! Chị đúng là bồ tát sống của bọn em!”
“Mau mau mau! Ai là người tiếp theo?!”
Một đồng nghiệp khác như tên bắn lao đến, nắm lấy tay còn lại của tôi, gọi điện cho khách hàng của anh ta.
Và điều kỳ diệu… lại xảy ra lần nữa.
Khách hàng trước đó một mực đòi trả hàng, vừa kết nối cuộc gọi thì lập tức nhận được thông báo cổ phiếu tăng trần. Quá vui mừng, không những không hủy đơn mà còn đặt luôn cả đơn hàng của năm sau.
Ánh mắt mọi người nhìn tôi dần biến chuyển – từ bảo vệ… sang cuồng tín tôn thờ.
4
“Không thể nào! Nhất định là trùng hợp! Các người chắc chắn thông đồng với nhau để diễn cho tôi xem!”
Mặt Liễu Kiều Kiều lúc xanh lúc trắng, gào thét đến mức gần như mất lý trí.
Nhưng sự thật từng lần một tát thẳng vào mặt cô ta.
Ngay sau đó, văn phòng xuất hiện một cảnh tượng kỳ dị chưa từng thấy.
Đồng nghiệp phòng kinh doanh xếp hàng thành một hàng dài, từng người một đến nắm tay tôi gọi điện cho khách.
Kết quả mỗi cuộc gọi… đều giống hệt nhau.
Khách hàng muốn trả hàng hoặc là trúng xổ số, hoặc chốt được thương vụ lớn, không thì trong nhà gặp chuyện vui đến mức nghẹn thở.
Tóm lại, tại khoảnh khắc họ bắt máy, tất cả đều đổi ý, không những khôi phục đơn hàng mà còn đặt thêm không ít.
Trong nháy mắt, văn phòng từ chết lặng biến thành lễ hội.
Còn tôi, chỉ đứng sững một chỗ, bị họ chuyền tay như một viên đá may mắn sống.
Liễu Kiều Kiều biết nếu tiếp tục vùng vằng thì chỉ càng nhục mặt thêm.
Cô ta hít sâu, đôi mắt lập tức đỏ hoe, nước mắt đảo quanh và nhanh chóng tràn ra.
Cô ta bước đến cạnh Phó Diện Chu, nắm lấy vạt áo anh ta, nghẹn ngào đầy tủi thân:
“Diện Chu, xin lỗi… đều là lỗi của em… Em mới đến chi nhánh, chưa nắm rõ tình hình. Nhìn thấy cô Tô… ngày nào cũng chẳng phải làm gì, em nóng ruột quá nên mới lỡ nói những lời quá đáng…”
Cô ta quay sang tôi, cúi gập người, nước mắt rơi lã chã.
“Thi Vũ, chị xin lỗi. Vì phút bốc đồng của chị mà gây ra mất mát lớn như vậy cho công ty. Cầu xin em, tha thứ cho chị được không?”
Cái tốc độ đổi mặt này… chắc chắn là tốt nghiệp xuất sắc từ Học viện Kịch King’s Theater.
Nếu không trực tiếp nghe hết những lời sỉ nhục kinh hoàng vừa rồi của cô ta, có khi tôi cũng tin cô ta thật lòng.
Đồng nghiệp phòng kinh doanh dù bức xúc nhưng thấy cô ta xin lỗi công khai thì cũng khó làm căng.
Phó Diện Chu lạnh lùng liếc cô ta một cái:
“Hiểu lầm giải quyết rồi thì lo cái miệng của cô cho tốt. Nếu còn lần sau, sẽ không đơn giản là xin lỗi.”
Nói xong, anh ta nhìn tôi thật sâu, rồi quay người rời đi.
Tổng giám đốc vừa đi khỏi, bầu không khí căng cứng lập tức giãn ra.
Đồng nghiệp túm lấy tôi, hết người này tới người khác an ủi.
Còn Liễu Kiều Kiều, thì lặng lẽ quay về bàn, cúi đầu.
Trong lòng tôi vẫn ấm ức, nhưng chẳng muốn làm lớn chuyện. Chỉ mong cho qua cơn sóng gió này là xong.
Nhưng tôi quá ngây thơ.
Chiều hôm ấy, mọi người ra ngoài chạy dự án, chỉ còn tôi và Liễu Kiều Kiều trong văn phòng.
Cô ta bưng một ly cà phê đi tới, mặt cười hiền lành như chưa từng cắn xé ai.
“Thi Vũ, còn giận chị sao? Sáng nay là chị không đúng, chị xin lỗi lần nữa nhé.”
Cô ta đặt ly cà phê trước mặt tôi.
“Cà phê này chị tự pha, coi như lời tạ lỗi.”
Sau đó cô ta lấy trong tập hồ sơ ra một xấp giấy, đưa cho tôi:
“À, tiện đây giúp chị chút việc nhỏ nhé? Đây là hợp đồng của quý trước đã hủy. Em mang đi cho vào máy hủy tài liệu giúp chị.”
Giọng nói tự nhiên, thái độ chân thành đến mức không ai nghi ngờ.
Tôi nhận lấy hợp đồng. Bìa ngoài quả thật viết hai chữ to đỏ: “Hủy bỏ”.
Tôi còn cẩn thận lật qua lật lại, xác nhận bên trong không có chữ ký, không có dấu đỏ, nội dung đã hết hiệu lực.
Xác minh xong, tôi mới yên tâm đi đến máy hủy tài liệu.
Tôi đặt tờ hợp đồng vào khe.
“Rèèè—”
Máy bắt đầu vận hành. Ngay giây tiếp theo khi hợp đồng vừa bị nghiền nát—
Liễu Kiều Kiều gào lên một tiếng thảm thiết:
“Aaaaa—! Tô Thi Vũ! Cô làm cái gì vậy?!”
Cô ta lao đến, đẩy mạnh tôi ngã xuống sàn.
“Cô dám hủy hợp đồng dự án nghìn tỷ của công ty?! Tôi giết cô!”
Cô ta lao vào đánh đá, giày cao gót đạp thẳng vào người tôi.
“Đồ tiện nhân! Đồ sao chổi! Cô muốn hại chết công ty đúng không?!”
Tôi đau đến co người lại, cố gắng giải thích:
“Không phải! Rõ ràng hợp đồng đó ghi là đã hủy! Chính cô bảo tôi hủy mà!”
“Tôi bảo cô?!”
Liễu Kiều Kiều cười gằn, nhặt từ bàn lên một bản hợp đồng khác gần như giống hệt bản ban nãy, nhưng… không có chữ “Hủy bỏ”.
Cô ta ném thẳng vào mặt tôi.
“Bản tôi bảo cô hủy là bản này! Còn bản cô đem đi hủy là hợp đồng dự án nghìn tỷ! Mù à? Hay cố tình? Cô muốn phá công ty hả?!”
Nhìn bản hợp đồng nguyên vẹn trước mặt, tôi lập tức hiểu ra.
Tôi bị gài bẫy.
Cô ta túm tóc tôi, kéo lê tôi trên sàn, rồi hô to với mấy bảo vệ không biết từ đâu xuất hiện:
“Giữ chặt nó lại cho tôi! Con tiện nhân này lắm mồm, để xem tôi trị nó thế nào!”
Mấy bảo vệ lập tức đè chặt hai vai và chân tôi xuống đất, khiến tôi không thể nhúc nhích.
Tôi hoảng loạn nhìn Liễu Kiều Kiều.
Cô ta cầm một cây kéo sắc bén từ bàn—
lưỡi kéo ánh lên lạnh lẽo.
Từng bước một, cô ta tiến về phía tôi, miệng nở nụ cười méo mó.
“Không phải cô mồm mép lắm sao? Không phải giỏi quyến rũ đàn ông sao?”
Cô ta dùng đầu kéo chọc chọc vào mặt tôi.
“Hôm nay tôi sẽ cho cái miệng này… vĩnh viễn câm lặng. Để xem cô còn dụ được ai!”
Lưỡi kéo lạnh buốt chạm vào môi tôi.
Tôi sợ hãi giãy giụa, nhưng bị giữ chặt đến mức vô vọng.
Chỉ một giây nữa thôi, lưỡi kéo sẽ rạch vào miệng tôi—
“DỪNG LẠI!”
Một tiếng quát giận dữ vang lên từ cửa văn phòng.