3
Anh tôi vẫn đang giới thiệu cho tôi bức tường vinh danh của đội.
Tiếng chuông báo động chói tai bất ngờ vang lên.
Những người lính cứu hỏa vừa còn đang tán gẫu, đi lại giờ phút đó lập tức hành động.
Từng bóng người từ khắp nơi đổ ra, lao thẳng về phía gara.
“Có nhiệm vụ!” Sắc mặt anh tôi lập tức thay đổi, quay người chạy đi, “Em tự về nhé!”
Tôi chết lặng tại chỗ.
Chỉ biết trơ mắt nhìn những con người mặc đồng phục giống nhau, như một dòng lũ xanh lam tràn về phía xe cứu hỏa.
Giang Hàn là người lao đến từ sân huấn luyện.
Toàn thân ướt đẫm mồ hôi, bộ đồ tác chiến vắt tạm trên vai, để lộ cơ thể rắn rỏi.
Anh thậm chí không liếc nhìn tôi lấy một cái.
Ánh mắt anh như đại bàng, sắc bén, tập trung, chỉ nhìn về phía xe cứu hỏa.
Anh lao đến bên xe, giật phắt bộ đồ trên vai xuống, động tác dứt khoát, mang theo luồng gió mạnh.
Chưa đầy ba mươi giây.
Tất cả xe cứu hỏa rú ga, từng chiếc một lao ra khỏi gara, còi hú vang dội.
Đèn hậu đỏ rực như máu, chói đến mức làm mắt tôi nhói lên.
Gara trống rỗng.
Thế giới trở nên yên lặng, chỉ còn tiếng còi báo động xa dần.
Tôi đứng yên tại chỗ, tay chân lạnh ngắt.
Hai năm trước, cũng một buổi chiều như thế, cũng là tiếng chuông đó, anh cũng quay lưng lao đi như vậy.
Rồi tôi mất anh.
Hình ảnh trận hỏa hoạn lớn trên bản tin vụt qua đầu tôi.
Ngọn lửa ngút trời, khung sắt cong queo, và… danh sách thương vong.
Tim tôi như bị một bàn tay vô hình siết chặt, đau đến mức khó thở.
Tôi gần như loạng choạng chạy ra khỏi đội cứu hỏa, lao đến ven đường.
“Chú ơi!” Tôi mở cửa xe taxi chui vào, tay run lên, “Bám theo mấy xe cứu hỏa phía trước!”
Tài xế giật mình: “Cô gái, chuyện này không đùa được đâu.”
“Tôi đi cùng bọn họ!” Giọng tôi đầy vội vã, “Nhanh lên, bám theo đi!”
Xe khởi động, hòa vào dòng xe, lặng lẽ đuổi theo dải đỏ rực đó từ xa.
Tài xế nhìn tôi qua gương chiếu hậu: “Cô gái, bạn trai ở trong đội à?”
Tôi không trả lời, chỉ nhìn chằm chằm phía trước.
Lòng bàn tay đẫm mồ hôi lạnh.
Khoảnh khắc Giang Hàn lao đi ban nãy, và vết sẹo mới kinh hoàng trên lưng anh, cứ luân phiên hiện lên trước mắt tôi.
Diêm La nơi hỏa trường.
Họ gọi anh là Diêm La nơi hỏa trường.
Nhưng Diêm La cũng biết đau, cũng có thể chết.
Xe bị chặn lại ở một điểm cách hiện trường vài trăm mét.
Cảnh giới được thiết lập.
Khói đen đặc cuồn cuộn bốc lên từ khu nhà máy phía xa.
Xe cứu hỏa xếp thành vòng tròn, vòi rồng trải dài như rắn khổng lồ.
Tôi xuống xe, đứng ở rìa đám đông, nhón chân tìm kiếm.
Bao nhiêu bóng lưng giống nhau, nhưng tôi nhìn thấy anh ngay.
Giang Hàn đang cùng vài đồng đội nhanh chóng triển khai phương án, anh đã đeo mặt nạ dưỡng khí, không thấy rõ mặt.
Nhưng động tác chỉ huy, dáng người thẳng tắp đó, tôi không thể nhầm lẫn.
Giây tiếp theo, anh kéo mặt nạ xuống, là người đầu tiên xông vào tòa nhà đang bốc khói nghi ngút đó.
Không chút do dự.
Tôi như ngừng thở.
Trong đầu chỉ còn lại một suy nghĩ.
Giang Hàn, lần này, anh nhất định phải bình an trở ra.
Tôi còn phải chính miệng hỏi anh, hai năm trước rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Chuyện đó, không thể cứ thế mà bỏ qua.
4
Tôi trừng mắt nhìn chằm chằm vào tòa nhà xưởng vẫn đang bốc khói kia, móng tay bấu chặt vào lòng bàn tay.
Thời gian trôi từng giây một, mà mỗi giây đều như bị nấu trong chảo dầu.
Không biết đã bao lâu, cuối cùng cũng có người lần lượt từ trong chạy ra.
Tôi nhón chân, nhìn từng người một.
Không phải anh, không phải anh, vẫn chưa phải anh.
Tim tôi đập nhanh đến mức như muốn bật ra khỏi cổ họng.
Cho đến khi bóng dáng cao lớn quen thuộc kia xuất hiện ở cửa, anh tháo mặt nạ dưỡng khí, mặt dính đầy khói bụi, đang nói gì đó với đồng đội bên cạnh.
Chân tôi mềm nhũn, suýt nữa đứng không vững.
“Giang Hàn!” Không biết từ đâu, anh tôi xuất hiện, chạy tới đưa nước cho anh, “Không sao chứ?”
Giang Hàn lắc đầu, nhận lấy chai nước rồi uống vài ngụm.
Tóc mái ướt đẫm mồ hôi, ánh mắt mệt mỏi mà vẫn sắc bén.
Tôi đứng yên tại chỗ, không dám bước tới.
Anh tôi quay lại thấy tôi, sửng sốt một chút, rồi vội chạy tới. “Sao em lại theo tới đây? Nguy hiểm lắm biết không!”
“Em…” Tôi không nói nên lời, mắt vẫn dán chặt vào Giang Hàn.
Anh hình như liếc nhìn về phía tôi một cái, nhưng rất nhanh đã bị đồng đội vây quanh.
“Xong rồi, chỗ này không nghiêm trọng lắm, chỉ là xưởng nhỏ dây điện cũ quá.” Anh tôi thở phào, thấy mặt tôi tái mét, tưởng tôi bị dọa, “Đừng lo, mấy vụ này với bọn anh chỉ như cơm bữa thôi.”
Anh kéo tôi đi về phía an toàn, vừa đi vừa lải nhải.
“Nhắc đến nguy hiểm thì phải nói là vụ hai năm trước mới ghê. Chính cái nhà máy hóa chất ở phía tây thành phố, em nhớ tin tức vụ đó chứ.”
Tôi khựng bước, máu như đông lại ngay tức thì.
“Giang Hàn suýt bỏ mạng trong đó.” Anh tôi không nhận ra vẻ mặt của tôi, vẫn tiếp tục kể, “Hít phải quá nhiều khí độc, hôn mê ba ngày liền.”
Tai tôi ong ong.
Hôn mê… ba ngày.
“Bọn anh lúc đó ai cũng nghĩ là anh ấy không qua nổi.” Anh tôi hạ thấp giọng, “Kết quả em biết không, bác sĩ phải gỡ ra khỏi tay anh ấy một thứ.”
Anh nhìn tôi, trong mắt có chút phức tạp.
“Một cái dây buộc tóc của con gái, cháy đến chỉ còn nửa đoạn. Trên đó có gắn một trái anh đào nhỏ, cháy đen rồi.”
Tôi nghẹn thở. Dây buộc tóc hình trái anh đào.
Là của tôi đánh mất, trong ký túc xá của anh.
Tôi chê nó trẻ con, sau tìm không thấy cũng chẳng để ý nữa.
“Lúc đó anh ấy…” Giọng tôi khô khốc, “Lúc đó có nói gì không?”
“Người còn đang hôn mê, nói gì được chứ.” Anh tôi lắc đầu, “Sau khi tỉnh lại cũng không nhắc tới, ai hỏi thì nổi giận. Cái dây đó cũng chẳng biết đi đâu.”
Anh ngập ngừng, như chợt nhớ ra điều gì.
“À đúng rồi, mấy ngày anh ấy hôn mê, có một người đàn ông cứ tới thăm, bảo là anh họ xa. Viện phí đều là người đó ứng trước. Sau khi Giang Hàn tỉnh lại thì người kia không thấy đâu nữa.”
Anh họ xa?
Giang Hàn là trẻ mồ côi, làm gì có họ hàng?
Tim tôi giật thót, một ý nghĩ mơ hồ lóe lên.
“Cái người anh họ đó… trông thế nào?”
“Không nhìn rõ lắm, đội mũ đội khẩu trang. Chỉ nhớ trên tay hình như có hình xăm.” Anh tôi cố nhớ lại, “Còn giúp chuyển một số đồ cá nhân của Giang Hàn, bảo là không quan trọng, dặn đừng làm phiền anh ấy nghỉ ngơi.”
Đồ cá nhân?
Tôi lập tức nhớ tới hai năm trước, cái người đàn ông tới tìm tôi ở căn nhà thuê, vẻ mặt lạnh băng.
Hắn đưa cho tôi một phong bì, bảo là Giang Hàn nhờ hắn chuyển.
Bên trong là một lá thư chia tay cộc lốc nguệch ngoạc, nói rằng đã chán, không muốn tiếp tục nữa.
Còn có một chiếc thẻ, nói là tiền bồi thường.
Cánh tay của người đàn ông đó, cũng có hình xăm màu xanh lục.
Tôi đã khóc lóc muốn hỏi cho rõ, đối phương chỉ lạnh lùng nói: “Ý của Giang Hàn, đừng dây dưa nữa.”
Chẳng lẽ… một suy đoán đáng sợ hiện lên.
Nếu lá thư đó là giả.
Nếu Giang Hàn chưa bao giờ muốn rời bỏ tôi.
Vậy thì hai năm qua, những đau khổ và trốn tránh của tôi… là vì cái gì?