7
Tôi mở video lên, nhìn gương mặt đẫm nước mắt của Tô Bách Hà trong màn hình.
Khi nghe đến câu “cho dù có bị đánh một trận, em cũng cam tâm tình nguyện”, tôi nhấn dừng video.
Bị đánh?
Yêu cầu mới mẻ thật.
Tôi ngẫm nghĩ một chút, rồi chuyển đoạn video cho một người.
WeChat của cô ấy có tên: “Nữ quyền thủ vàng – A Quyên”.
Đó là một nữ võ sĩ quyền Anh từng vô địch tỉnh, tôi quen biết khi đi tập gym.
Tôi gửi tin:
“Chị Quyên, nhận kèo làm thêm không? Có một khách hàng có yêu cầu hơi đặc biệt.”
A Quyên nhắn lại ngay:
“Nghe xem nào.”
Tôi gửi video kèm theo mô tả:
“Khách tên là Tô Bách Hà, cô ấy mong muốn có người ‘đánh’ mình một trận, và hoàn toàn tự nguyện. Chị xem xử lý sao cho chuyên nghiệp, đừng gây thương tật vĩnh viễn. Tiền công không thành vấn đề.”
A Quyên gửi một biểu tượng “OK”.
“Đảm bảo khách hài lòng.”
Hôm sau, Tô Bách Hà ăn mặc chỉnh tề, chắc định đi tìm Cố An để tiếp tục vở diễn “an ủi”.
Vừa xuống lầu thì bị một phụ nữ mặc áo thể thao, cơ bắp rõ nét, ngăn lại.
Là A Quyên.
“Cô là Tô Bách Hà?” A Quyên đánh giá cô ta từ trên xuống dưới, ánh mắt rất chuyên nghiệp.
Tô Bách Hà bị nhìn đến phát hoảng, cảnh giác hỏi:
“Cô là ai? Tôi không quen cô.”
“Cô không quen tôi, nhưng tôi quen cô.”A Quyên giơ điện thoại lên — trên màn hình chính là video thú tội tối qua.
“Tôi xem nhu cầu của cô rồi. Rất thành ý. Tôi là A Quyên, huấn luyện viên quyền Anh chuyên nghiệp. Hôm nay, tôi đến để hoàn thành ‘nguyện vọng bị đánh một trận’ của cô.”
A Quyên siết tay, khớp xương kêu rắc rắc.
“Đừng lo, tôi là dân chuyên. Chúng ta sẽ khởi động, tập chịu đòn từ cơ bản, rồi tăng dần, đảm bảo cô cảm nhận được sự chân thật của từng cú đánh mà không để lại thương tổn vĩnh viễn.”
Sắc mặt Tô Bách Hà biến đổi với tốc độ mắt thường thấy được — từ nghi ngờ, sang kinh hoàng.
“Cô… cô bị điên sao! Tránh ra!”
Cô ta hét to rồi quay đầu bỏ chạy.
Nhưng một cô nàng yếu ớt thì làm sao chạy nổi khỏi tay vận động viên được đào tạo chuyên nghiệp.
A Quyên bước dài một cái, dễ dàng nắm lấy cổ tay cô ta.
“Khách hàng kích động quá, xem ra rất mong chờ đây. Đừng vội, chúng ta khởi động với bài tập cơ trọng tâm trước.”
Sự nhiệt tình và chuyên nghiệp của A Quyên, trong mắt Tô Bách Hà, chẳng khác nào tiếng thì thầm của ác quỷ.
Cảnh tượng này diễn ra ngay trước cổng khu dân cư đông đúc, lập tức thu hút hàng loạt ánh nhìn và điện thoại giơ lên quay.
8
Khi nhận được cuộc gọi cầu cứu đầy nức nở của Tô Bách Hà, Cố An đang họp ở công ty.
Anh ta lao ra ngoài như cháy nhà, phóng đến hiện trường.
Và điều anh ta nhìn thấy chính là cảnh tượng kinh hoàng:
Tô Bách Hà bị một người phụ nữ cao lớn, cơ bắp cuồn cuộn đè xuống đất, chuẩn bị bắt đầu bài “huấn luyện chịu đòn vùng bụng”.
“Dừng lại! Các người đang làm gì vậy!”
Cố An gần như vỡ giọng, lao tới muốn kéo A Quyên ra.
A Quyên nghiêng người né nhẹ, rồi giơ điện thoại dí thẳng video vào mặt anh ta.
“Anh ơi, đừng kích động. Tôi nhận tiền để cung cấp dịch vụ.”
“Bạn anh — cũng là khách hàng của tôi, cô Tô Bách Hà, trong video thể hiện rất rõ là tự nguyện bị đánh.”
Giọng A Quyên vang to, bảo đảm ai đứng xung quanh cũng nghe rõ.
“Người ủy thác của tôi — cô Triệu Du — vì muốn thỏa mãn nguyện vọng này, đã đặc biệt thuê tôi thực hiện trải nghiệm ‘bị đánh chân thực’. Chúng tôi ký hợp đồng đầy đủ, hợp pháp hợp quy.”
Đám đông tò mò nhao nhao lên.
Không ít người đã xem được nội dung trong video.
Chỉ trong một thoáng, tiếng cười bật ra khắp nơi.
“Trời đất, con nhỏ này diễn nhập tâm quá rồi hả?”
“Tự nói muốn bị đánh, rồi có người làm cho thiệt luôn. Đây gọi là gì? Cầu búa được búa?”
“Con bé Triệu Du đúng là cao tay thật!”
Sắc mặt Cố An từ đỏ sang xanh, rồi trắng bệch, cuối cùng xám ngoét lại.
Anh ta quay đầu nhìn Tô Bách Hà đang khóc lóc tơi tả trên mặt đất, ánh mắt xa lạ và lạnh buốt.
Chuyện gọi cấp cứu.
Chuyện tu hành ở chùa.
Và bây giờ là màn “xin đánh thật” khó tin này…
Từng sự việc, từng chi tiết mà anh ta đã bỏ qua, từng cho là “nhạy cảm” hoặc “đùa giỡn”.
Giờ đây tất cả xâu chuỗi lại thành một đường thẳng.
Triệu Du không phải EQ thấp. Cô ấy chỉ quá thẳng.
Thẳng đến mức bóc sạch lớp vỏ ngọt ngào giả dối của Tô Bách Hà.
Còn anh — chính là kẻ bị dắt mũi xoay vòng vòng bao lâu nay.
“Cô…” Giọng Cố An run run.
Anh ta chỉ vào cô ta.
“Những lời cô nói… đều là giả sao?”
“Đau ngực là giả, muốn đến chùa là giả, thậm chí muốn bị đánh cũng là giả?”
Tô Bách Hà bị hỏi đến mức toàn thân run rẩy.
Nhìn ánh mắt khinh miệt và chế giễu của đám đông xung quanh, cô ta biết — mình hoàn toàn xong rồi.
Tất cả lớp ngụy trang bị xé toạc không còn một mảnh.
Cô ta bỗng gào lên, như dây thần kinh bị giật đứt, bật dậy lao về phía Cố An.
“Đúng! Tất cả đều là giả!”
Cô ta khóc như phát điên.
“Em thích anh! Em thích anh hơn mười năm rồi!”
“Em dựa vào đâu mà phải thua con quái vật như Triệu Du?!”
“Em chỉ muốn anh nhìn cho rõ! Cô ta không xứng với anh! Người yêu anh nhất chính là em, Cố An!”
Màn tỏ tình điên cuồng trước mặt bao người chính là cú đánh cuối cùng.
Nó xác thực hoàn toàn rằng đây không phải hiểu lầm, mà là một âm mưu được tính toán cẩn thận.
Cố An lảo đảo lùi lại một bước.
Nhìn người phụ nữ trước mặt — điên dại, méo mó — gương mặt anh ta chỉ còn lại sự hoang đường và hối hận không đáy.