Chương 1

Từ nhỏ tôi đã thật thà, ai nói gì tôi tin nấy, đã tin là làm.

Bạn thân tôi từng nhìn chằm chằm vào tủ kính than thở:

“Chiếc váy này đẹp quá, ai mua cho tớ là tớ đi theo người đó luôn.”

Tôi lập tức quẹt thẻ, sau đó đóng gói cô ấy cùng chiếc váy về nhà.

Sếp từng mạnh miệng trong cuộc họp:

“Quý này mà doanh số gấp đôi, tôi qùy xuống trước mọi người luôn.”

Tôi dẫn cả đội cày suốt ba tháng, đến tiệc tất niên thì lặng lẽ đặt một tấm đệm quỳ trước mặt sếp.

Tôi dùng sự ngay thẳng và thực tế ấy để ‘thanh lọc’ vòng xã giao của mình.

Cho đến khi gặp “trà xanh thanh thuần” – cô bạn thanh mai trúc mã của bạn trai.

Lần đầu gặp mặt, cô ta thỏ thẻ:

“Chị dâu nhìn là biết khí huyết sung mãn, không giống em, thể chất bẩm sinh hàn lạnh, cứ đến đông là tay chân tê buốt…”

Tôi không nói không rằng, lập tức lột ngay chiếc áo lông vũ giới hạn mới toanh của bạn trai, choàng thẳng lên người cô ta.

Lần thứ hai gặp mặt, cô ta lại rầu rĩ than vãn:

“Thật ngưỡng mộ anh trai biết chăm sóc người khác đến vậy. Nếu sau này bạn trai em được một nửa như anh ấy thì tốt biết mấy…”

Tôi liền đăng bài tuyển chồng hộ lên vòng bạn bè, đính kèm ảnh chỉnh sửa lung linh và wechat của cô ta, chú thích:

“Cô gái tốt, dịu dàng chu đáo, mong tìm được một người đàn ông trưởng thành để yêu thương. Người không nghiêm túc xin đừng làm phiền.”

Hôm nay tụ tập, cô ta lại ôm ngực giữa đám đông, đáng thương ngước nhìn bạn trai tôi:

“Anh ơi, dạo này em buồn lắm, tức ngực, khó thở…”

Tôi không nói lời nào, lập tức gọi cấp cứu:

“Alô, trung tâm 120 phải không ạ? Ở đây có một người nghi bị đau tim, nghi nhồi máu cơ tim, xin hãy lập tức điều xe đến!”

1

Tiếng còi hú của xe cấp cứu từ xa vọng lại, xé toạc bầu không khí hỗn tạp trong quán bar.

Chưa đến ba phút, mấy nhân viên cấp cứu mặc đồng phục đã xô cửa đẩy cáng xông thẳng vào.

“Ai gọi cấp cứu? Bệnh nhân đau thắt ngực đâu?”

Tất cả ánh mắt trong quán “vèo” một cái đều đổ dồn về phía bàn chúng tôi.

Tô Bách Hà đang ôm ngực, nước mắt lưng tròng tựa vào vai Cố An, cả người cứng đờ.

Nỗi bi thương trên mặt cô ta lập tức đông cứng lại, ánh mắt bối rối cực độ.

Cố An cũng ngơ ngác nhìn y bác sĩ, lại nhìn tôi, mày nhíu chặt như thắt nút.

Tôi đứng bật dậy, chỉ vào Tô Bách Hà, nói nhanh như súng liên thanh:

“Là cô ấy, cô ấy nói bị đau ngực, nghi là nhồi máu cơ tim, mọi người mau kiểm tra đi!”

Nhân viên y tế lập tức lao tới, một người trong số đó rút ống nghe ra, định đặt lên ngực cô ta.

Tô Bách Hà hoảng loạn hét toáng lên, bật người khỏi lòng Cố An như bị điện giật.

“Tôi không sao! Tôi không có bệnh! Các người làm gì vậy!”

Cô ta vừa né vừa xua tay, mặt đỏ bừng lên như tôm luộc.

Bác sĩ dẫn đầu mặt sầm lại:

“Cô à, rốt cuộc có bị gì không? Bệnh tim không phải chuyện đùa đâu.”

Cố An cuối cùng cũng tỉnh lại, lập tức kéo tôi ra sau lưng, mặt đỏ gay vì tức giận.

Sau đó anh ta xoay người, nhìn y bác sĩ rồi nhìn Tô Bách Hà đang hoảng hốt, cố nặn ra một nụ cười xin lỗi.

“Xin lỗi bác sĩ, là hiểu lầm thôi. Bạn gái tôi… cô ấy hay tưởng thật lời người khác nói đùa.”

“Bách Hà chỉ buột miệng than vãn vài câu vì tâm trạng không tốt, không ngờ cô ấy lại tin là thật.”

“Thật sự rất xin lỗi vì đã làm phiền, gây lãng phí tài nguyên y tế.”

Y bác sĩ nghe xong, sắc mặt càng khó coi hơn.

“Đùa? Cấp cứu mà cũng đem ra đùa? Các người có biết hiện giờ còn bao nhiêu bệnh nhân thực sự đang chờ xe không?”

Giọng bác sĩ không lớn, nhưng tràn đầy trách mắng.

Những người bạn xung quanh đều cúi đầu, không ai dám lên tiếng.

Mặt Tô Bách Hà lúc đỏ lúc trắng, hận không thể chui xuống đất trốn.

Cố An liên tục cúi người xin lỗi, nói hết lời mới tiễn được nhóm y bác sĩ giận đùng đùng rời đi.

Xe cấp cứu hú còi lao vút đi, còn bàn của chúng tôi thì lạnh như băng.

Cố An đột ngột quay người lại, ánh mắt rực lửa.

“Triệu Du, cô bị điên à! Không nhìn ra Bách Hà đang đùa sao?”

Tôi nhìn anh ta, trong mắt chỉ có sự bối rối thuần khiết.

“Đau ngực sao gọi là đùa được? Lỡ cô ấy thật sự có chuyện, chậm trễ cấp cứu thì sao?”

“Con người chỉ có một mạng, cũng đem ra đùa được à?”

Cố An nghẹn họng không nói được câu nào, ngực phập phồng dữ dội.

Nước mắt Tô Bách Hà cuối cùng cũng rơi, giọng nức nở:

“Anh An, anh đừng trách chị dâu… chị ấy cũng chỉ là lo cho em thôi… là lỗi của em, em không nên nói lung tung…”

Vừa nói cô ta vừa liếc tôi bằng ánh mắt vừa oan ức vừa sợ hãi.

Cố An đau lòng không chịu nổi, ôm chặt cô ta vào lòng, nhẹ nhàng vỗ lưng an ủi.

“Không phải lỗi của em, là do anh, anh không nên đưa em đến gặp cô ấy.”

Ánh mắt anh ta nhìn tôi lạnh băng, đầy thất vọng.

“Triệu Du, em thật sự khiến anh quá mệt mỏi rồi.”

2

Sáng hôm sau, Cố An tìm đến tôi rất sớm, sắc mặt u ám.

“Đi xin lỗi Bách Hà.”

Giọng điệu của anh ta không phải thương lượng, mà là ra lệnh.

Tôi đang sắp xếp tài liệu tối qua, nghe vậy thì ngẩng đầu lên:

“Tôi xin lỗi vì điều gì? Tôi làm gì sai sao?”

“Cô không sai?”

Giọng Cố An bỗng vút cao tám độ.

“Cô khiến cô ấy mất hết mặt mũi trước bao nhiêu người như thế, còn cảm thấy mình không sai?”

“Chính vì cô, tối qua cô ấy khóc cả đêm, giờ mắt sưng như trái óc chó, ăn uống cũng không vô.”

Tôi đặt tài liệu xuống, nhìn thẳng vào anh ta, ánh mắt nghiêm túc.

“Tôi chỉ lo cho sức khỏe của cô ấy. Nếu anh cho rằng điều đó là sai, vậy giữa chúng ta có lẽ tồn tại một khác biệt nhận thức rất lớn.”

Cố An tức đến bật cười:

“Khác biệt nhận thức? Triệu Du, đây không phải khác biệt, mà là EQ bằng không!”

“Tôi không muốn cãi nhau với cô.”

Anh ta hít sâu một hơi.

“Hôm nay, cô nhất định phải đi xin lỗi. Nếu không, chúng ta…”

Anh ta không nói hết, nhưng hai chữ đó đã lơ lửng giữa chúng tôi.

Tôi im lặng một lúc rồi gật đầu:

“Được, tôi sẽ đi.”

Sắc mặt Cố An lúc này mới dịu lại đôi chút.

Chiều hôm đó, tôi xách theo một giỏ trái cây, xuất hiện trước cửa nhà Tô Bách Hà.

Ra mở cửa là Cố An, thấy tôi, ánh mắt anh ta có phần phức tạp, nhưng vẫn tránh sang một bên nhường đường.

Tô Bách Hà đang ngồi trên ghế sofa, đúng như lời anh ta nói, mắt đỏ sưng, trông tội nghiệp vô cùng.

Thấy tôi, cô ta liền nép người ra sau lưng Cố An.

Tôi chẳng thèm để ý đến trò mèo của cô ta, đi thẳng đến trước mặt, đặt một xấp tài liệu lên bàn trà.

“Bách Hà, vì tối qua khiến cô cảm thấy khó xử, tôi xin lỗi.”

Tô Bách Hà sững người, chắc không ngờ tôi lại thẳng thắn như vậy.

Trên mặt Cố An cũng thoáng hiện vẻ hài lòng.

Tôi nói tiếp:

“Nhưng, vấn đề sức khỏe của cô không thể xem nhẹ. Tôi đã hỏi ý kiến chuyên gia, triệu chứng đau ngực do xúc động của cô có khả năng là biểu hiện sớm của rối loạn thần kinh tim.”

Tôi đẩy tập tài liệu về phía cô ta.

“Đây là phiếu hẹn khám mà tôi đã đăng ký sẵn. Bác sĩ tim mạch hàng đầu thành phố, sáng thứ sáu, 9 giờ.”

“Tôi cũng giúp cô tổng hợp một số hướng dẫn về chế độ ăn uống và sinh hoạt tốt cho tim. Cô nên đọc kỹ.”

“Sức khỏe là của chính mình, đừng bao giờ coi thường.”

Tôi nói bằng giọng vô cùng chân thành.

Tô Bách Hà nhìn tờ giấy hẹn khám và cả tập tài liệu dày cộp, sắc mặt lập tức tái nhợt.

Cô ta nhìn Cố An như cầu cứu.

Sắc mặt Cố An cũng cứng lại. Có lẽ anh ta nghĩ tôi chỉ đến để lấy lệ, không ngờ tôi lại chuẩn bị bài bản đến vậy.

“Du Du, em…”

Tôi cắt lời anh ta:

“Cố An, Bách Hà là bạn tốt nhất của anh, chẳng lẽ anh không quan tâm đến sức khỏe của cô ấy sao?”

Một câu nói, chặn đứng tất cả những gì anh ta định nói tiếp.

Cuối cùng anh ta đành cứng ngắc quay sang nói với Tô Bách Hà:

“Du Du cũng là có lòng tốt, hay là… em đi khám thử xem?”

Tô Bách Hà siết chặt tờ phiếu hẹn trong tay, các đốt ngón tay trắng bệch, cuối cùng cố gượng ra một nụ cười còn khó coi hơn khóc.“Được… cảm ơn chị dâu.”