5
Cố An và Tô Bách Hà trừng mắt nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại của tôi.
Đặc biệt là Tô Bách Hà, tiếng khóc của cô ta lập tức tắt ngấm. Miệng há ra, nước mắt còn vương trên lông mi, cả người cứng đờ như bị nhấn nút tạm dừng.
Tôi nhìn cô ta, rất nghiêm túc bổ sung một câu:
“Chi phí em đừng lo. Tôi đã đứng ra liên hệ thì tôi sẽ trả.”
“Không! Không phải ý em như vậy!” Tô Bách Hà cuối cùng cũng tìm lại được tiếng nói, hét lên rồi vùng khỏi lòng Cố An.
“Em… em chỉ nói vậy thôi! Em đùa mà!”
Ánh mắt cô ta nhìn tôi chất đầy nỗi sợ chưa từng có.
Cố An lúc này cũng hoàn hồn, giật phắt lấy điện thoại trong tay tôi.
“Triệu Du! Em điên rồi à! Em đang liên hệ với ai? Đây là loại người gì hả?!” Anh ta gầm thấp.
Tôi lấy lại điện thoại, bình tĩnh nhìn anh ta.
“Cô ấy nói muốn biến mất. Tôi chỉ đưa ra một phương án thực tế. Sao hai người lại phản ứng mạnh như vậy?”
Câu hỏi của tôi khiến cả hai đều cứng họng.
Cuộc đối đầu căng như dây đàn cuối cùng kết thúc bằng việc Cố An lôi theo một Tô Bách Hà hồn vía lên mây chạy trối chết.
Trước khi đi, Cố An quay đầu lại nhìn tôi, trong mắt chỉ còn sự lạnh lẽo và quyết tuyệt.
“Chúng ta kết thúc rồi, Triệu Du. Em là một con quái vật.”
Cánh cửa rầm một tiếng khép lại.
Căn phòng trở về yên tĩnh.
Tôi đứng yên, nhìn căn phòng trống trải, trong lòng không hề có sự đau lòng mà tôi từng tưởng tượng.
Ngược lại… là cảm giác nhẹ nhõm, như vừa tháo được gánh nặng.
Điện thoại rung lên — tin nhắn của Cố An.
Nội dung giống hệt lời anh ta vừa nói: Chúng ta kết thúc rồi.
Tôi chưa kịp trả lời thì một cuộc gọi khác hiện lên.
Là bố tôi.
Vừa kết nối, giọng ông trầm ổn truyền tới:
“Du Du, con không sao chứ? Mẹ con bảo con với thằng nhóc đó cãi nhau à?”
“Bố mẹ đang qua đó đây.”
Tôi siết điện thoại, tim mềm hẳn.
“Dạ, được.”
6
Bố mẹ tôi đến rất nhanh.
Tôi kể lại toàn bộ mọi chuyện từ đầu đến cuối.
Mẹ tôi nghe xong giận đến mức tóc muốn dựng đứng, lập tức định gọi điện mắng người.
“Con nhỏ họ Tô đó đúng là trà xanh tinh khiết! Còn cái thằng Cố An mù mắt kia nữa! Chia tay! Nhất định phải chia tay! Con gái tôi sao có thể chịu loại uất ức này!”
Bố giữ mẹ lại, thở dài, rồi xoa đầu tôi.
“Bố nói bao lần rồi, lời của mấy kiểu người đó giống như… cái kia ấy, nghe cho vui thôi, con lại cứ cố đi lấy cái bao để đựng.”
Ông nói thô nhưng lý thì không thô.
Tôi bật cười:
“Con chỉ muốn giúp anh ta ‘thanh lọc’ lại vòng bạn bè thôi mà.”
“Thanh lọc cái đầu ấy!” Mẹ tức nổ đom đóm mắt. “Loại đàn ông như thế, cùng với cái vòng bạn bè của nó, nên được gom chung lại mang đi vứt vào thùng rác! May mà chia tay rồi, không sau này còn khổ nữa!”
Có bố mẹ bên cạnh, chút buồn bã vì chia tay trong lòng tôi nhanh chóng tan biến như mây khói.
Tôi tưởng thế là xong chuyện.
Ai ngờ vài ngày sau, Tô Bách Hà lại bắt đầu làm trò.
Có lẽ cô ta nghĩ mình đã hoàn toàn tống khứ được tôi, chiến thắng nằm trong tầm tay, nên tổ chức một buổi tiệc, gọi là “an ủi Cố An”.
Cô ta mời tất cả bạn chung của chúng tôi, chỉ trừ tôi.
Trong buổi tiệc, cô ta uống chút rượu, đôi mắt hoe đỏ, nâng ly lên, nghẹn ngào nói một bài “thú tội” cảm động rơi nước mắt.
“Tất cả là lỗi của em… em thật sự không ngờ mọi chuyện lại thành ra như vậy… Em chưa bao giờ muốn xen vào chuyện tình cảm giữa họ…”
“Thấy anh An buồn như thế, lòng em đau như dao cắt. Em thật sự… em sẵn sàng làm mọi thứ để bù đắp, cho dù… cho dù có bị đánh một trận, em cũng cam tâm tình nguyện…”
Nói đến đây, cô ta lại rơi nước mắt, trông vô cùng đáng thương.
Bạn bè của Cố An thay nhau lên an ủi, không khí cảm động đến mức sắp biến thành phim truyền hình.
Tiếc rằng họ không biết — trong đám đó có một người là “gián điệp” tôi gài vào.
Hoặc nói đúng hơn, là một người đơn giản thích hóng chuyện và không bao giờ sợ rắc rối.
Anh ta đã quay lại toàn bộ màn trình diễn đẫm nước mắt ấy và gửi thẳng cho tôi.