Đừng Nói Đùa Với Người Không Biết Đùa
| Tác giả: | Đang cập nhật |
| Thể loại: | Hiện đại |
| Dịch giả: | --- |
Từ nhỏ tôi đã thật thà, ai nói gì tôi tin nấy, đã tin là làm.
Bạn thân tôi từng nhìn chằm chằm vào tủ kính than thở:
“Chiếc váy này đẹp quá, ai mua cho tớ là tớ đi theo người đó luôn.”
Tôi lập tức quẹt thẻ, sau đó đóng gói cô ấy cùng chiếc váy về nhà.
Sếp từng mạnh miệng trong cuộc họp:
“Quý này mà doanh số gấp đôi, tôi qùy xuống trước mọi người luôn.”
Tôi dẫn cả đội cày suốt ba tháng, đến tiệc tất niên thì lặng lẽ đặt một tấm đệm quỳ trước mặt sếp.
Tôi dùng sự ngay thẳng và thực tế ấy để ‘thanh lọc’ vòng xã giao của mình.
Cho đến khi gặp “trà xanh thanh thuần” – cô bạn thanh mai trúc mã của bạn trai.
Lần đầu gặp mặt, cô ta thỏ thẻ:
“Chị dâu nhìn là biết khí huyết sung mãn, không giống em, thể chất bẩm sinh hàn lạnh, cứ đến đông là tay chân tê buốt…”
Tôi không nói không rằng, lập tức lột ngay chiếc áo lông vũ giới hạn mới toanh của bạn trai, choàng thẳng lên người cô ta.
Lần thứ hai gặp mặt, cô ta lại rầu rĩ than vãn:
“Thật ngưỡng mộ anh trai biết chăm sóc người khác đến vậy. Nếu sau này bạn trai em được một nửa như anh ấy thì tốt biết mấy…”
Tôi liền đăng bài tuyển chồng hộ lên vòng bạn bè, đính kèm ảnh chỉnh sửa lung linh và wechat của cô ta, chú thích:
“Cô gái tốt, dịu dàng chu đáo, mong tìm được một người đàn ông trưởng thành để yêu thương. Người không nghiêm túc xin đừng làm phiền.”
Hôm nay tụ tập, cô ta lại ôm ngực giữa đám đông, đáng thương ngước nhìn bạn trai tôi:
“Anh ơi, dạo này em buồn lắm, tức ngực, khó thở…”
Tôi không nói lời nào, lập tức gọi cấp cứu:
“Alô, trung tâm 120 phải không ạ? Ở đây có một người nghi bị đau tim, nghi nhồi máu cơ tim, xin hãy lập tức điều xe đến!”