Chương 6

11

Tạ Hạ sống ở nơi xa hơn tôi tưởng.

Tôi lái xe mất 40 phút mới đưa cô ấy về được, lát nữa quay về còn phải lái thêm 40 phút nữa.

Trời đã khuya, tôi bắt đầu buồn ngủ. Vừa rồi lại gây náo loạn một trận, giờ chẳng còn sức đâu mà động đậy nữa, chỉ muốn nằm lười ra giường nghỉ ngơi.

Giá mà Thẩm Trác Ngôn tới đón tôi thì tốt biết mấy.

Nhưng nghĩ lại, chính tôi là người đã bảo anh ấy về trước. Giờ lại gọi anh ấy quay lại, chẳng phải quá lố, quá “drama” rồi sao?

Nữ chính đã xuất hiện rồi, mình nên tiết chế lại một chút.

Tôi lười gọi tài xế hộ, vừa hay thấy bên cạnh có khách sạn năm sao, nên quyết định ngủ lại khách sạn một đêm cho tiện.

Vừa đậu xe trong bãi, chuẩn bị đi làm thủ tục, thì điện thoại reo lên — là Thẩm Trác Ngôn.

Thẩm Trác Ngôn: “Em gần về đến chưa?”

Tôi: “Chưa… Nhà cô ấy xa quá, em mệt quá, chắc không lái về nổi…”

Còn chưa nói xong, anh đã cắt lời:

“Em đang ở đâu? Anh đến đón em.”

Nếu là trước đây, tôi đã đọc ngay địa chỉ không cần suy nghĩ.

Nhưng giờ, tôi cố tỏ ra “tự lập”:

“Không cần đâu.”

“Không cần?” Anh như sững lại vài giây, rồi hỏi tiếp: “Vậy em tính về kiểu gì?”

Tôi trả lời đầy hợp lý: “Em không về. Em ở lại khách sạn.”

“Khách sạn?” Giọng anh bỗng gấp gáp: “Khách sạn nào? Anh qua liền.”

“Trời ơi, em nói không cần rồi mà——”

Anh lại ngắt lời:

“Địa chỉ.” Lần này giọng anh hiếm khi nghe nghiêm như vậy. “Anh nói rồi, anh tới đón em. Em chờ anh một chút.”

Tôi cảm thấy hơi vô lý, nhưng vẫn ngồi chờ ở sảnh khách sạn.

Chưa tới nửa tiếng sau, Thẩm Trác Ngôn đã chạy đến nơi, thở dốc, vừa thấy tôi là sải bước tới, rồi nửa quỳ xuống.

Tôi lấy khăn giấy lau mồ hôi trên trán cho anh: “Sao tới nhanh vậy?”

Anh nắm lấy tay tôi: “Anh chạy nhanh một chút, sợ em phải đợi lâu.”

“Em đã nói rồi mà, không cần tới…”

Nghĩ lại chuyện lúc nãy, tôi nhíu mày: “Còn nữa, anh lúc nãy gắt với em đúng không đó!”

“Xin lỗi, vừa rồi anh hơi vội.” Anh xin lỗi rất nhanh. “Về nhà nhé?”

Tôi thấy anh thành khẩn như thế, liền tha thứ: “Về thì về!”

Về tới nhà, tôi nhận ra Thẩm Trác Ngôn có vẻ không vui lắm.

Tôi tắm xong, nằm trên giường, cực kỳ buồn ngủ mà vẫn không chợp mắt nổi.

Theo nguyên tắc sống: “Thà quậy ngoài còn hơn dằn vặt trong lòng,” tôi bật dậy, chạy sang phòng Thẩm Trác Ngôn.

Đèn phòng anh đã tắt.

“Thẩm Trác Ngôn, anh ngủ chưa?” Tôi đứng ở cửa, hé hé mở một khe. “Nếu ngủ rồi thì nói một tiếng nhé, em về liền!”

“…Chưa ngủ.” Anh bật đèn lên, bước ra. “Không phải em buồn ngủ rồi à? Sao còn thức?”

Thấy tôi chân trần, anh thở dài, rồi bế bổng tôi lên, bế tôi trở về phòng mình.

Tôi ôm lấy cổ anh: “Thẩm Trác Ngôn, anh đang giận phải không?”

Anh ngẩn người một chút, đặt tôi xuống giường: “Không có giận.”

Tôi không tin: “Em nãy hắt xì mấy cái liền, có phải anh đang thầm nói xấu em không?”

Anh bật cười: “Nói xấu gì chứ?”

“Chẳng hạn như, em nóng tính này kia…” Tôi nhỏ giọng thử anh, “Anh thấy dạo này em có tốt hơn một chút không?”

Anh im lặng vài giây, rồi hỏi tôi: “Có ai bảo em phải thay đổi à?”

Tôi vội lắc đầu: “Không có!”

Anh nhìn tôi rất nghiêm túc: “Em không cần thay đổi gì hết. Bây giờ như vậy đã rất tốt rồi.”

Tôi vừa định phản bác thì anh nói tiếp:

“Văn Tẩm, em có thế nào, anh cũng chịu được.” “Chỉ có một điều anh không chịu nổi—”

Anh ngừng lại, nhịp tim tôi cũng khựng theo.

“—Đó là khi em không cần anh nữa.”

12

Sắp tới ngày cưới, tôi bắt đầu rất lo lắng.

Tạ Hạ mang tới bản kế hoạch cưới đã chỉnh sửa đến lần thứ bảy, tôi vừa nhìn đã lắc đầu:

“Không được, màu chủ đạo vẫn phải là vàng champagne. Mẫu này tối quá!”

Tạ Hạ gần như sụp đổ: “Đây là bản đầu tiên rồi đó! Chị từng nói ‘con gái giúp con gái’ mà, quên rồi à?!”

Tôi tung đòn sát thương bằng tiền: “Thưởng cuối năm tăng gấp đôi!”

Sắc mặt Tạ Hạ đang rối ren lập tức bình tĩnh lại: “Dạ được, sếp. Em sửa liền!”

Hiện tại, sự nghiệp của Tạ Hạ đang phất lên như diều gặp gió. Số tiền trước đó vay tôi cũng đã trả gần hết rồi.

Nghe nói gần đây Bành Tranh còn muốn quay lại với cô ấy — bị từ chối thẳng thừng.

“Giờ em chỉ muốn chăm chỉ làm việc, kiếm thật nhiều tiền.”

Cô vừa gõ bàn phím cành cạch vừa nói: “Đàn ông chỉ khiến em nghèo đi thôi!”

Tôi giơ ngón cái tán thưởng, rồi bắt đầu đuổi cô ấy về: “Đi đi! Mau về sửa xong gửi bản kế hoạch số tám cho tôi!”

Không có lý do gì to tát cả, chỉ vì Thẩm Trác Ngôn sắp về tới nhà, mà tôi vẫn còn rất cảnh giác, cố gắng không để hai người chạm mặt.

Tạ Hạ giờ cũng quen rồi với việc bị tôi đuổi về không lý do, ôm laptop chạy như gió.

Chưa bao lâu, chuông cửa vang lên. Tôi còn thắc mắc sao Thẩm Trác Ngôn lại bấm chuông, mở cửa ra thì thấy Giang Quyên.

Cô ta đưa cho tôi một túi giấy Hermes: “Nè, ba mẹ tôi gửi, quà cưới cho cô.”

Tôi cảnh giác, bước lùi một bước: “Bên trong không phải bom đấy chứ?”

Giang Quyên trợn trắng mắt: “Thích thì nhận, không thì thôi!”

“Cô còn đang bám theo Bành Tranh hả?”

“Chia tay lâu rồi, ai thèm nữa.”

Cô ta mở điện thoại, giơ ra hình một cậu idol nhỏ tuổi: “Xem đi, bạn trai mới của tôi. Ngoan như cún con, còn nghe lời hơn Bành Tranh nhiều. Đẹp trai không?”

Tôi liếc nhìn: “Tạm được. Nhưng vẫn không đẹp trai bằng Thẩm Trác Ngôn.”

Giang Quyên nhìn tôi như thể muốn đập đầu vào tường: “Vậy mà cô còn thật sự cưới anh ta à. Tôi còn tưởng anh ấy sớm chịu không nổi cô cơ đấy.”

Tôi thấy lời cô ta quá xui, bực bội: “Tặng quà xong thì đi lẹ đi. Không đi là tôi rắc muối đuổi rồi đó!”

“Được rồi được rồi, tôi đi là được chứ gì!”

Vừa quay người, cô ta liền đụng mặt Thẩm Trác Ngôn vừa về.

Anh lịch sự chào hỏi: “Cô về à?”

Giang Quyên gật đầu, không quên châm chọc tôi: “Thẩm Trác Ngôn, anh đừng nuông chiều Văn Tẩm quá. Cẩn thận đến lúc cả thế giới này chỉ có mỗi anh chịu nổi cô ấy, cô ấy bám anh cả đời đấy!”

Thẩm Trác Ngôn nghĩ một chút rồi đáp: “Cô kể hết ưu điểm rồi. Còn khuyết điểm đâu?”

Giang Quyên trợn mắt, bỏ đi.

“Anh nói chuyện với cô ta nhiều thế làm gì!” Tôi không vui. “Còn nữa, sao anh về muộn vậy! Trễ đúng mười lăm phút so với lời hứa!”

Thẩm Trác Ngôn đưa ra một hộp bánh ngọt: “Trên đường anh thấy tiệm bánh mới mở, đông người xếp hàng nên đợi một lúc.”

Nhìn mấy chiếc bánh bé xinh, tôi nuốt nước bọt: “Thôi được, tha cho anh lần này.”

Nhưng vừa ăn được hai miếng, tôi sực nhớ ra mình đang ăn kiêng để chuẩn bị cho đám cưới: “Trời ơi, em đang giảm cân mà!”

“Thẩm Trác Ngôn! Anh biết rõ còn mua bánh cho em là sao? Anh là gián điệp do Giang Quyên cài tới phá hoại em đúng không!”

Anh dịu dàng lau kem dính trên miệng tôi: “Em gầy thế này, ăn vài miếng không sao đâu.”

Tôi không nghe: “Lỡ mà vì mấy miếng này, em tăng ba ký thì sao!?”

“Không sao.” Anh nhìn tôi trìu mến, “Em là người đẹp nhất. Anh là người đẹp trai nhất. Hai đứa mình cùng bước vào lễ đường, chắc chắn sẽ chói lóa cả hội trường.”

Tôi ngẩn người. Câu này nghe quen lắm… nghĩ một lát, mới sực nhớ:

Đây chính là câu nói hồi cấp ba.

Khi ấy tôi từng nói với anh rằng: Tôi là người đẹp nhất trường, anh là người đẹp trai nhất trường, làm bạn nhảy với nhau là chuyện hiển nhiên.

Tôi đột nhiên thấy ngượng ngùng — điều rất hiếm với tôi:

“Thẩm Trác Ngôn, thật ra lúc đó… em muốn nói là, em đẹp nhất trường, anh đẹp trai nhất trường, tụi mình là cặp trời sinh.”

Thẩm Trác Ngôn cười, cúi đầu hôn nhẹ lên trán tôi, nói:

“Ừ. Anh cũng nghĩ vậy.”

13 – [Ngoại truyện]

Hồi cấp ba, Thẩm Trác Ngôn có thói quen ghi kế hoạch mỗi ngày vào sổ tay — rất gọn gàng, rõ ràng, logic.

Nhưng không biết từ bao giờ, trong danh sách việc cần làm bắt đầu xuất hiện những điều… khá kỳ quặc.

Ví dụ: [Giúp Văn Tẩm vượt ải mới nhất của trò “Ghép Kẹo Vui Vẻ”]

Hoặc: [Tưới cây trầu bà cho Văn Tẩm]

Lúc đầu anh cũng không thấy gì sai. Cảm giác… những việc đó đến với anh rất tự nhiên.

Cho đến khi có người hỏi anh: “Sao mày cứ phải nghe lời Văn Tẩm vậy? Cô ta tiểu thư, đỏng đảnh thế, mày nhịn làm gì?”

Lần đầu tiên, Thẩm Trác Ngôn bắt đầu tự hỏi: Tại sao mình lại nghe lời cô ấy?

Câu hỏi ấy chưa có lời giải thì…

Anh nhận được tin nhắn từ Văn Tẩm: [Thẩm Trác Ngôn, cho em mượn áo khoác đồng phục nha!]

Anh do dự vài giây — lần đầu tiên không phản xạ theo thói quen.

Nhưng rồi vẫn quyết định làm theo ý mình, mang áo khoác tới.

Không ngờ, vừa bị cô giáo chủ nhiệm giữ lại 20 phút, đến lớp Văn Tẩm thì…

Thấy cô đang mặc áo khoác của một nam sinh khác, vừa cười vừa nói chuyện với người ta.

Ai đó thấy anh thì gọi: “Văn Tẩm, Thẩm Trác Ngôn tới tìm kìa!”

Cô quay ra, thấy anh với chiếc áo khoác, có chút bất ngờ: “Ơ? Em nhắn anh rồi mà! Không cần nữa đâu!”

“Anh chậm quá đấy! May mà có người khác cho em mượn, không thì chết rét rồi!”

Chiếc áo kia là kiểu nam — rộng thùng thình — khiến anh thấy chướng mắt vô cùng.

Anh siết chặt tay, rồi nói: “Dùng áo của anh đi, trả cái kia lại cho bạn em.”

Văn Tẩm thấy không cần thiết: “Thôi mà, bạn ấy cũng không cần mặc. Anh về đi nha, em vào lớp đây!”

Cô quay đi, vừa lúc một nam sinh cao ráo bước tới, nói gì đó khiến cô bật cười.

Thẩm Trác Ngôn nhìn theo bóng lưng hai người cười nói, cảm giác như không khí quanh mình bị rút cạn, ngột ngạt đến khó thở.

Lúc ấy anh đã có câu trả lời.

Văn Tẩm có rất nhiều người theo đuổi. Nếu anh chậm một bước, sẽ bị thay thế.

Không phải cô ấy cần anh.

Mà là — anh cần cô ấy.

Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện

https://s.shopee.vn/8AMlSiiNfO