5
Nhận được tin nhắn chế nhạo của Giang Quyên, tôi tức đến nghiến răng ken két, lập tức khóa trái phòng, bỏ ăn luôn.
Lúc cửa phòng bị gõ, tôi tưởng là ba mẹ, nên chỉ lầu bầu:
“Ba mẹ ăn đi, con không đói.”
Giọng mẹ vang lên trước: “Tẩm Tẩm, là Trác Ngôn đến rồi.”
Ngay sau đó là giọng của Thẩm Trác Ngôn: “Văn Tẩm, là anh.”
“Anh tới làm gì!” Tôi đi đến cửa, nhưng không mở, “Tôi đã nhắn tin cho anh rồi mà, tôi bị trật chân, không nhảy được nữa đâu. Anh đi tìm bạn nhảy khác đi!”
“Thật à?” Thẩm Trác Ngôn hỏi lại, “Vậy thì anh đi tìm người khác nhé?”
Trong lòng tôi gào thét: Thẩm Trác Ngôn, anh đúng là đồ khốn mà! Vậy mà lại gật đầu cái rụp đi tìm người khác à? Đại tra nam!
Nhưng ngoài miệng tôi vẫn cứng: “Thật trăm phần trăm luôn! Anh cứ đi đi!”
Thẩm Trác Ngôn: “Được, vậy anh đi tìm Giang Quyên nhé.”
“Rầm!” Tôi lập tức mở toang cửa.
Tôi trừng mắt nhìn anh: “Anh dám!”
“Không dám.” Anh nhân cơ hội bước vào phòng, “Thật không đi dạ hội nữa sao? Em chẳng nói muốn tỏa sáng cả hội trường à?”
Tôi nhảy lò cò một chân đến bàn, ngồi xuống, chỉ vào mắt cá chân sưng đỏ của mình:
“Thế này thì tỏa sáng kiểu gì nữa, chắc chắn sẽ bị người ta cười cho thối mặt.”
Nhưng Thẩm Trác Ngôn lại nói: “Sẽ không có ai cười đâu.”
Tôi ngẩng đầu khó hiểu nhìn anh.
Ánh mắt anh rất nghiêm túc, dịu dàng nhìn tôi: “Không phải em từng nói sao? Em là người đẹp nhất trường, anh là người đẹp trai nhất trường.”
“Chỉ cần chúng ta cùng xuất hiện, là đã đủ tỏa sáng rồi.”
Giọng anh rất bình thản, vậy mà tôi lại cảm thấy như có trống chiêng nổi lên trong đầu, ù ù vang vọng.
Tôi nhìn anh chăm chú, nói: “Anh nói đúng.”
Đúng như anh nói, hôm dạ hội, khoảnh khắc anh dìu tôi – người khập khiễng một chân – cùng nhau bước vào hội trường, mọi ánh mắt, mọi ánh đèn đều đổ dồn về phía chúng tôi.
Nhìn vẻ mặt Giang Quyên tức đến nghiến răng, tôi biết… tôi thắng rồi.
Từ lúc đó, tôi cảm thấy giữa tôi và Thẩm Trác Ngôn đã gần gũi hơn một chút.
Nhưng chỉ là một chút.
Thỉnh thoảng tôi vẫn nhờ anh mua giúp bánh Napoléon nổi tiếng gần nhà anh – thứ luôn phải xếp hàng cả nửa tiếng.
Tôi còn ngang nhiên chiếm dụng thời gian học bài quý báu của anh để nhờ anh vượt ải trò chơi mà tôi không qua nổi.
Thẩm Trác Ngôn không từ chối, nhưng cũng không tỏ vẻ vui vẻ gì.
Nói chuyện tiết kiệm lời, nhưng làm việc thì cực kỳ đáng tin.
Có lần tôi lén nhìn anh – người đứng nhất khối – chăm chú giúp tôi qua màn “Ghép Kẹo Vui Vẻ”, vừa nhìn gò má nghiêm túc của anh, vừa nghĩ:
Không biết sau này ai sẽ cưới được tên cục mịch này ha.
Ai ngờ… người đó lại là tôi.
Vì Thẩm Trác Ngôn luôn là người đáng tin, nên suốt khoảng thời gian anh đi công tác, tôi kiềm chế bản thân cực kỳ tốt.
Không hối anh trả lời tin nhắn. Không bóng gió nhắc đến cái túi xách mới tôi muốn.
Tôi tự trấn an: “Không sao đâu, người thông minh như Thẩm Trác Ngôn, không cần mình nhắc, chắc chắn cũng nhớ túi xách của mình mà.”
Nhưng tôi đã đoán sai.
Anh ấy không mang túi xách về.
6
Ngày Thẩm Trác Ngôn trở về, tôi ở nhà mong ngóng từ sáng tới tối.
Nếu có thể, tôi ước gì mỗi mười phút lại gửi một tin: “Về chưa? Về chưa đó!”
Nhưng tôi cố nhịn.
Nghe thấy tiếng mở cửa dưới lầu, lúc đó tôi đang nằm chơi điện thoại trên giường, chưa kịp mang dép đã lao như bay từ tầng hai xuống.
“Thẩm Trác Ngôn!” Tôi hét lớn khi thấy anh kéo vali bước vào, “Cuối cùng anh cũng về rồi!”
“Ừ.” Anh nhìn thấy tôi chân trần, nhíu mày: “Sao không đi dép?”
“Quên mất.” Tôi nói, “Nghe thấy tiếng anh nên chạy vội xuống luôn.”
Anh mở tủ giày, lấy ra một đôi dép lê, ngồi xổm xuống đeo vào chân tôi: “Nền nhà lạnh, coi chừng cảm.”
“Dạaaa~” Tôi líu lo đáp, rồi vội vàng giơ hai tay ra, lòng bàn tay hướng lên, ánh mắt tràn đầy mong chờ nhìn anh.
Người thông minh như anh, chắc chắn sẽ hiểu tôi đang chờ gì.
Nhưng sắc mặt Thẩm Trác Ngôn bắt đầu cứng lại.
Tôi:“?”
Tôi thấy kỳ lạ, liếc qua hành lý của anh.
Mấy túi xách mang theo đều là túi nhỏ, chắc là quà vặt hay bánh kẹo gì đó thôi.
Vậy thì cái túi xách tôi muốn… chắc nằm trong vali rồi!
Tôi lập tức bước qua Thẩm Trác Ngôn, lao tới chiếc vali, kéo nó ra, đặt nằm xuống đất…
Giọng Thẩm Trác Ngôn vang lên sau lưng tôi, có chút ngập ngừng:“Văn Tẩm, nghe anh nói đã…”
Tôi nhập mật khẩu bốn chữ số bằng ngày sinh của mình để mở vali, lật vali ra, nhìn thấy bên trong…
Không có túi xách của tôi.
Tôi không tin vào mắt mình, nhìn đi nhìn lại mấy lần, rồi ngẩng đầu nhìn Thẩm Trác Ngôn:“Túi của em đâu?”
Hiếm lắm mới thấy vẻ mặt lúng túng như đang chột dạ hiện trên mặt anh.
Anh nắm lấy cánh tay tôi, kéo tôi dậy: “Dậy trước đã, sàn nhà lạnh lắm.”
Anh kéo tôi ngồi xuống ghế sofa, còn tôi thì mặt đầy biểu cảm “xem anh định biện hộ thế nào”, hơi chu môi ra vẻ không vui.
Anh nửa quỳ trước mặt tôi, nhìn thẳng vào mắt tôi nói: “Vài ngày trước anh bận quá, thật sự không có thời gian.”
“Đến ngày cuối cùng mới rảnh để ghé cửa hàng, ai ngờ nhân viên lại nói cái túi cuối cùng đã có người mua hôm trước rồi.”
“Anh đã nhờ họ kiểm tra tồn kho ở các thành phố khác rồi, chắc khoảng hai ngày nữa em sẽ nhận được…”
Nói đến đây, anh mím môi, hơi căng thẳng nhìn tôi.
Nói thật thì… tôi có chút thất vọng thật.
Tôi đã mong đợi lâu như vậy, đặt bao kỳ vọng vào chuyện này, nên thất vọng cũng theo đó mà tăng gấp đôi.
Chiếc túi này tôi hoàn toàn có thể tự đặt mua qua dịch vụ xách tay. Nhưng tôi cố tình nhờ anh mang về — là vì tôi muốn dùng chiếc túi này để kiểm chứng xem anh có thật sự quan tâm đến tôi không.
Nếu là trước đây, tôi chắc chắn sẽ giận anh mấy ngày cho bõ tức.
Nhưng bây giờ, chỉ cần nhớ lại cái giấc mơ kia…
Cơn giận của tôi lại bị tôi nhét ngược vào lòng.
Tôi tự lẩm bẩm niệm “chú tâm kinh” trong đầu.
Không được giận, không được giận, không được giận.
Không được làm mình làm mẩy, không được làm mình làm mẩy, không được làm mình làm mẩy.
Thẩm Trác Ngôn không cố ý, không cố ý, không cố ý.
Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng nặn ra một nụ cười gượng gạo, cực kỳ miễn cưỡng nói ra năm chữ: “Ờ ờ, không sao đâu!”
Thẩm Trác Ngôn sững người.
Tôi giả vờ rộng lượng vẫy tay: “Không sao thật mà! Không cần mua nữa!”
Trong lòng thì gào thét: Tức chết tôi rồi! Mình tự đi đặt mua vậy!
Tôi đứng dậy, quay người định đi lên lầu.
Nhưng chưa kịp bước được mấy bước, cổ tay tôi bị anh kéo lại mạnh mẽ.
Thẩm Trác Ngôn nhíu mày: “Sao lại không cần nữa?”
“Em không cần đồ anh mua nữa à?”
“Hay là——”
“Có tên đàn ông nào khác mua cho em rồi?”
Tôi: “?”