7
Tôi bắt máy.
Từ bên kia đại dương, giọng nói của Tưởng Thế Huân vang lên, nhẹ nhàng, vui vẻ:
“Bảo bối, anh bên này làm xong hết rồi. Tuần sau mua vé về nhé?”
Tôi cầm điện thoại, bước vào trong phòng, hơi chột dạ:
“Nhưng… em vẫn chưa nói với ba mẹ…”
Anh cười: “Vậy là anh vẫn là bạn trai bí mật không thể công khai của em? Em định bao giờ mới cho ba mẹ cho anh một danh phận đây?”
Tôi nhỏ giọng: “Mai, mai em sẽ nói với họ.”
“Mai rồi lại mai, chờ đến lúc em chịu nói thì chắc anh đã xanh cỏ rồi cũng chưa có danh phận đâu.” Anh cười khẽ hai tiếng.
“Không sao, tuần sau anh về, anh tự mình nói chuyện với hai bác.
“Yên tâm, nhất định không hỏng việc đâu. Hồi nhỏ hai bác thích anh lắm mà.” Anh đầy tự tin.
Tôi: “…”
Không phải tôi không muốn nói.
Mà là… tôi sợ nói ra bạn trai hiện tại của mình là Tưởng Thế Huân — anh trai của Tưởng Thế Dụng — thì ba mẹ sẽ đánh tôi chết mất.
Dù gì họ cũng không muốn tôi còn dính dáng gì đến nhà họ Tưởng.
Nhưng năm đó, người mà ba mẹ tôi thích hơn, vốn dĩ cũng chính là Tưởng Thế Huân.
Chỉ là… lúc đó anh ấy đã có hôn ước.
Năm năm trước, khi tôi cô đơn lạc lõng nơi xứ người, chính vào giai đoạn khó khăn nhất, tôi gặp được Tưởng Thế Huân.
Năm đó, sau khi Tưởng Thế Dụng giành được quyền lực, Tưởng Thế Huân đã chủ động rời khỏi trong im lặng.
Anh cắt đứt hoàn toàn liên hệ với nhà họ Tưởng, cũng nhờ gặp tôi mới biết — tôi sớm đã chia tay với Tưởng Thế Dụng.
Cuộc sống của tôi, từ lúc gặp anh ấy, mới bắt đầu khá lên.
Khi đó, tinh thần tôi thực sự rất tệ. Tôi thường vô cớ bật khóc, nổi nóng, đập phá đồ đạc.
Tình yêu hóa thành hận, tôi hận Tưởng Thế Dụng đến mức không biết xả vào đâu, liền đổ hết lên người anh trai ruột của anh ta — Tưởng Thế Huân.
Tôi phát bệnh, đánh anh ấy, mắng anh ấy, dùng những lời độc ác nhất để nguyền rủa cả anh ấy lẫn Tưởng Thế Dụng.
Tôi đã quên mất rằng, chính anh ấy cũng vừa trải qua một cuộc nội chiến khốc liệt.
Là con trai ưu tú được chọn làm người kế thừa từ bé, cuối cùng bị đẩy khỏi vương vị, trắng tay.
Tưởng Thế Dụng lợi dụng quyền lợi để ép người nhà bỏ phiếu ủng hộ mình, còn Tưởng Thế Huân — người đã dốc hết tâm huyết mở rộng sản nghiệp nhà họ Tưởng — lại bị phản bội bởi chính người thân.
Thế mà anh ấy vẫn bao dung tất cả những cơn giận dữ của tôi.
Anh dỗ tôi đi gặp bác sĩ, cùng tôi điều trị, vừa khởi nghiệp vừa bày đủ món ăn ngon để dỗ tôi vui, còn đưa tôi đi khắp nơi giải khuây.
Anh từng thấy tôi trong dáng vẻ tệ hại nhất, vậy mà vẫn dịu dàng lau sạch mọi dơ bẩn trong tôi.
Tôi hỏi anh, vì sao lại tốt với tôi đến vậy.
Anh nói:
“A Hàn, em biết không? Anh thật sự… từng rất ghen tỵ với Thế Dụng.
“Anh sinh ra đã bị sắp đặt sẵn con đường của người thừa kế, thậm chí ngay cả việc thích ai, muốn tỏ tình với ai, anh cũng không có quyền làm theo lòng mình, bởi vì hôn nhân của anh từ đầu đã là vì lợi ích mà định đoạt rồi.
“Nhưng bây giờ… ông trời đã cho anh một cơ hội thứ hai.”
Lúc đó tôi mới hiểu, hóa ra anh ấy… vẫn luôn thích tôi.
Vì tôi bị tổn thương quá sâu, không dám yêu nữa, nên anh nguyện chờ đợi.
Mãi đến nửa năm trước, chúng tôi mới chính thức ở bên nhau.
Tôi bước ra khỏi phòng trong.
Tưởng Thế Dụng vẫn đứng đó.
Mặt anh trắng bệch, trong mắt là cả một trời không thể tin nổi.
“Em… có vị hôn phu rồi?”
Tôi gật đầu.
“Ừ, năm năm rồi, chuyện bình thường thôi mà.”
“Không thể nào.” Anh lập tức phản bác, dứt khoát.
“Em thậm chí còn không đeo nhẫn.”
Tôi nhìn xuống ngón tay trần trụi của mình.
“A Hàn, em không cần vì anh mà bịa ra một vị hôn phu như thế.” Anh nói. “Thật ra chúng ta có thể bắt đầu lại…”
“Vì tôi… có bóng tâm lý với nhẫn.”
Anh chết lặng.
“Năm đó vì chiếc nhẫn sao trời đó, bọn cướp đã đập gãy mấy ngón tay tôi. Sau đó rất lâu, tôi không thể đeo được nhẫn nữa.”
Ánh mắt anh dừng lại trên những ngón tay tôi.
“Sao… có thể…”
Tôi cười nhẹ. “Anh cũng biết mà, mấy dân nhập cư trái phép ấy, cướp đồ dữ dằn lắm.”
“Xin lỗi… anh… anh không biết…”
“A Hàn…” Anh nghẹn ngào. “Anh thật sự không biết… anh… anh…”
Tưởng Thế Dụng vốn luôn toan tính kỹ lưỡng, hôm nay lại lần đầu lắp bắp không thành lời.
“Không sao đâu, mọi chuyện qua rồi.” Tôi nhẹ giọng.
“Tưởng Thế Dụng, những ân oán năm xưa… cứ để chúng chấm dứt ở năm xưa đi.
“Tôi đã bước về phía trước rồi. Những chuyện đã qua… chúng ta hãy cùng quên đi.”
8
8
Tưởng Thế Dụng rời đi.
Anh không mang theo dù, bóng lưng lẻ loi giữa mưa trông vô cùng thê lương, đến mức Tiểu Đào cũng nhận ra.
“Chị ơi, em thấy… hình như anh ấy vẫn còn thích chị đó…”
Tôi khẽ cười.
“Em nhìn nhầm rồi.”
Hai ngày sau, mưa thu dai dẳng cuối cùng cũng dứt. Tôi quay lại tiệm hoa, vừa đến cửa thì lại bắt gặp một người.
Vu Hinh Hinh.
Trang điểm kỹ lưỡng, quần áo hàng hiệu, ngay cả đôi giày cũng là phiên bản giới hạn của mùa này.
“A Hàn, lâu quá không gặp.”
Cô ta cười tươi, khoác lấy tay tôi, như thể chúng tôi vẫn là bạn bè thân thiết.
Tôi thản nhiên rút tay về.
“Chị biết không? Em có thai rồi đấy.” Cô ta nói.
“Chúc mừng.” Tôi gật đầu.
Cô ta khựng lại, như thể không nhận được phản ứng mình mong đợi, có chút sững sờ.
Cô ta tự nhiên bước vào cửa hàng, ngồi xuống đối diện tôi, vừa lật sổ mẫu hoa vừa nói:
“Thật ra hôm đó ngất không phải vì nhẫn đâu, là vì em mang thai.”
Cô ta lè lưỡi: “Nghe nói Thế Dụng còn giận lây sang chị nữa, em thấy áy náy nên đến đây xin lỗi.”
Cô ta liếc nhìn xung quanh.
“Lâu lắm rồi em chưa quay lại đây. Thật ra đôi khi em cũng thấy nhớ những ngày giúp việc ở nhà họ Tống, dù lúc đó quê mùa thật, nhưng cũng nhờ chị mà em mới biết đến nhiều loài hoa quý như vậy.”
Cô ta nắm lấy tay tôi: “A Hàn, chuyện trước đây, em không trách chị nữa đâu, thật đấy.”
Tôi lại một lần nữa rút tay về.
Cô ta cười gượng, có phần lúng túng.
“À đúng rồi, Thế Dụng mới tặng em một căn biệt thự, làm nhà tân hôn của bọn em.
“Em muốn làm một bồn hoa ở phía tây, chị thiết kế giúp em nhé? Được không?
“Nói thật chứ, cả thành phố Nam này, chẳng có công ty nào thiết kế cảnh quan giỏi hơn nhà họ Tống đâu.”
Tôi chợt nhớ đến lời ba mẹ nói tối qua.
Dạo này nhiều khách hàng cũ của nhà họ Tống từ năm năm trước đã tìm lại, muốn hợp tác dài hạn.
Những người này, năm đó đều là vì bị Tưởng Thế Dụng ép buộc nên mới ngừng hợp tác với nhà tôi.
Nhưng ba mẹ tôi vẫn từ chối.
Suốt mấy năm nay không nhận thiết kế nữa, chỉ bán hoa cây cảnh đơn giản, ngược lại họ cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.
Dù có kiếm được bao nhiêu tiền, thì nửa đời vất vả cũng đủ rồi — họ chỉ muốn sống yên ổn.
Tôi khẽ lắc đầu:“Nhà tôi không làm thiết kế nữa, cô tìm đơn vị khác đi.”
“Thôi mà~” Không ngờ cô ta bám lấy tay tôi, làm nũng:
“A Hàn, dù sao trước kia giữa chúng ta có hiểu lầm gì thì chị cũng là bà mai của em với Thế Dụng đó chứ.
“Ngày đó vì em mà anh ấy bắt chị ra nước ngoài… em thật sự luôn cảm thấy có lỗi.
“Lần này em trả giá rất cao cho bồn hoa đó đấy.
“Mà Thế Dụng lại rất chiều em, chỉ cần em nói là nhất định phải để chị thiết kế, anh ấy sẽ đồng ý thôi.”
“Chị không tin à? Để em gọi cho anh ấy bây giờ luôn.”
Tôi định rút tay ra từ chối, nhưng cô ta đã nhanh tay lấy điện thoại, bật loa ngoài rồi bấm gọi.
Chuông reo vài tiếng, đầu dây bên kia bắt máy.
“Alo.” Là giọng của Tưởng Thế Dụng.
“Chồng yêu ơi~ cái bồn hoa phía tây nhà mình, để A Hàn thiết kế nha, em đang ở tiệm của chị ấy đây nè.”
Bên kia im lặng.
Tôi nhíu mày. “Là cô Vu tự đến tìm tôi, không phải tôi…”
“Được.” Ai ngờ anh ta lại đáp.
“Cảm ơn chồng yêu, yêu anh nhiều!”
“Tôi không nhận.” Tôi lạnh lùng nói, rồi ngắt máy.
“Cô Vu, xin đừng làm khó người khác.”
Tôi đi ra cửa.
“Tôi sắp đóng cửa rồi, mời cô đi cho.”