4
Chiều muộn, tôi ôm một bó hoa hồng Rhodes, đến bệnh viện tư nhân trực thuộc tập đoàn Tưởng thị.
Trước phòng VIP có rất nhiều người đến thăm, đủ để thấy bây giờ chuyện làm ăn của Tưởng Thế Dụng tốt đến mức nào — ai nấy đều vội vã tranh nhau lấy lòng anh ta.
Kẻ từng là con riêng không ai xem trọng của nhà họ Tưởng, cuối cùng đã trở thành người mà chẳng ai dám đắc tội.
Tôi xếp hàng đăng ký, rồi đặt bó hoa xuống.
Thế cũng tốt, đỡ phải gặp mặt, khỏi gây thêm chuyện không cần thiết.
Nhưng tôi vừa ra đến bãi đỗ xe thì đã nhận được một cuộc gọi.
“Cô Tống, Tổng giám đốc Tưởng mời cô lên tầng 12.”
Tầng 12 là sân thượng của toà nhà văn phòng thuộc bệnh viện.
Tôi đi lên.
Cửa mở ra.
Tưởng Thế Dụng đang đứng một mình ở đó.
Gió thu lạnh lẽo thổi qua, anh chỉ mặc áo mỏng, không quay đầu lại.
Như thể đang tự hành hạ chính mình.
Hồi còn yêu nhau, chúng tôi thường hẹn nhau tại đây. Khi ấy gió xuân ấm áp, anh chỉ cần đứng dang tay, tôi sẽ cười tươi chạy đến ôm anh.
Tôi sẽ thò đầu ra khỏi lòng anh, anh sẽ nâng cằm tôi lên, đặt một nụ hôn thật nhẹ. Rồi từ nụ hôn nhẹ, thành nụ hôn sâu, đến mức tôi phải kêu lên là không thở nổi.
Chính tại nơi này, anh từng nói với tôi biết bao lời ngọt ngào, từng dỗ dành tôi lúc tôi khóc, cũng từng khiến tôi bật khóc trong lúc đang cười.
Bây giờ nghĩ lại, đúng là khó cho anh, diễn giỏi thật.
“Tống Hàn.”
Không biết từ lúc nào, anh đã quay đầu lại.
“Tưởng tiên sinh.” Tôi khẽ gật đầu. “Anh gọi tôi?”
Anh lại thoáng sững người.
Hình như vẫn chưa quen với cách xưng hô của tôi.
Lúc này tôi mới nhận ra, trong tay anh đang cầm — chính là chiếc nhẫn sao trời.
Lý do anh hẹn tôi lên đây, đã quá rõ ràng.
“Không phải tôi làm.” Tôi điềm tĩnh giải thích. “Năm đầu tiên ra nước ngoài, tôi bị cướp giữa đường, nhẫn cùng mấy món giá trị khác đều bị cướp mất. Tôi còn giữ hồ sơ báo án.”
Anh không nói gì, chỉ châm một điếu thuốc.
“Tôi biết có thể anh không tin. Dù sao trong mắt mọi người, tôi là người đáng nghi nhất. Nhưng anh có thể xem lại camera giám sát, tra danh sách người có mặt hôm đó. Ai đưa chiếc nhẫn cho tôi, tôi không nhớ nổi nữa, nhưng lúc tôi nhận được, nó đã là chiếc nhẫn đó rồi.
“Anh thông minh như thế, chỉ cần muốn tra, chắc chắn sẽ tra ra được.”
Anh vẫn chỉ lặng lẽ nhìn tôi.
Tôi thở dài.
“Anh yên tâm, tôi sẽ không bao giờ làm những chuyện như trước nữa. Tôi thật lòng chúc phúc cho hai người.”
Hết một điếu thuốc.
Anh dập tắt, ném xuống đất, như đang tự giễu mình.
“Chúc phúc?
“Em chúc phúc cho bọn tôi?
“Tại sao?”
Tôi nghẹn lời.
“Người có tình cuối cùng thành đôi, là ai thì tôi cũng sẽ chúc phúc.”
Tôi nói rất nhẹ nhàng, nhưng là thật tâm.
Thế nhưng anh cứ nhìn chằm chằm vào tôi, như muốn xuyên thủng lớp mặt nạ nào đó.
“Tống Hàn.” Một lúc lâu sau, anh mới cất lời.
“Hình như… em thay đổi rồi.”
5
Anh ta nói đúng.
Tôi tất nhiên đã thay đổi.
Năm năm rồi.
Tiểu thư nhà họ Tống năm xưa, từng rực rỡ, ngông cuồng, chẳng sợ trời đất, giờ đã biết nhìn thời thế, biết cúi đầu và nhẫn nhịn.
Huống chi, người đứng trước mặt tôi bây giờ, là kẻ đang nắm quyền trong nhà họ Tưởng.
“Em còn nhớ nơi này không?” Anh đột nhiên lên tiếng.
Tôi khựng lại.
Anh quay đầu, trong mắt là vẻ hoài niệm mà tôi chẳng thể hiểu nổi.
“Chỗ này từng là nơi chúng ta vẽ bản thiết kế chiếc nhẫn.
“Hồi đó, tôi thích nơi này lắm… với cả vườn hoa nhà em nữa. Nhưng sau này nhà em bán đi mảng kinh doanh đó rồi, chủ mới sửa lại toàn bộ, tôi nhìn mãi vẫn thấy không giống lúc xưa.”
Tôi im lặng.
“Vì thế mấy năm nay, tôi thỉnh thoảng vẫn lên đây ngồi một mình.”
“Còn em thì sao?” Anh đổi giọng. “Suốt năm năm qua, em có từng nghĩ đến nơi này không?”
Tôi không rõ anh hỏi câu đó là có ý gì.
Trong hoàn cảnh này, giữa chúng tôi, vốn không còn tư cách để hoài niệm.
Những vết đau chằng chịt từng khiến tôi nghẹt thở, giờ tuy đã lành, nhưng không có nghĩa tôi sẵn lòng quay đầu nhìn lại.
Thấy tôi không nói gì, anh lại tiếp tục, như đang độc thoại:
“Còn nhớ lúc làm chiếc nhẫn này, vì đính mấy viên kim cương nhỏ hình sao trời mà tôi bị đứt tay.
“Hồi đó em xót đến phát khóc, vừa bôi thuốc cho tôi vừa rơi nước mắt, rơi như chuỗi ngọc.
“Tôi còn nghĩ, sao em dễ khóc vậy?
“Nếu sau này sinh con, chắc em phải khóc chết mất…”
“Tưởng Thế Dụng.” Tôi nhẹ giọng ngắt lời.
“Những chuyện đó… tôi quên hết rồi.”
Anh sững lại.
“Anh có vị hôn thê rồi. Việc anh gặp lại tôi — một người từng đính hôn với anh — sớm muộn gì cô ấy cũng sẽ suy nghĩ nhiều.
“Nếu không còn chuyện gì khác, tôi xin phép đi trước.”
Anh im lặng một lúc, rồi bất ngờ bật cười.
“Lòng thánh mẫu của em thì vẫn y nguyên.
“Cô ta cướp vị hôn phu của em, vậy mà em còn lo cô ta suy nghĩ lung tung.
“Em đúng là kiểu ngốc điển hình, bị người ta bán rồi còn giúp họ đếm tiền.”
Tôi sững sờ.
Anh cầm chiếc nhẫn, đi về phía tôi.
“Hôm nay gọi em tới, không có ý gì khác, chỉ là muốn trả lại đồ cũ cho chủ cũ.”
Chiếc nhẫn từng thất lạc — giờ nằm gọn trong lòng bàn tay anh.
Năm đầu tiên ở nước ngoài, tôi gặp cướp. Để không bị cướp mất chiếc nhẫn này, tôi đã co chặt ngón tay đến mức bọn chúng phải dùng gậy đập ra.
Hồi đó tôi nghĩ, chỉ cần còn giữ được chiếc nhẫn này, giữa tôi và Tưởng Thế Dụng, vẫn còn hy vọng.
Giờ nghĩ lại…
Thật ngu ngốc.
“Đây là thứ tôi đã đánh mất rồi.” Tôi khẽ nói. “Tôi không cần nữa. Mà cầm nó cũng chẳng có nghĩa lý gì. Vị hôn thê của anh chắc cũng không vui.”
Im lặng thật lâu.
Tôi ngẩng đầu, đối mặt với ánh mắt của Tưởng Thế Dụng.
Trong đó là những cảm xúc mà tôi chẳng thể đọc ra nổi.
“Em hận tôi sao?” Anh bất ngờ hỏi.
Tôi khẽ lắc đầu.
Vậy mà ánh mắt anh như vụt tắt, giống như vừa mất đi điều gì đó.
“Vậy là… em đã buông bỏ rồi?”
“Phải.”
“…Ha…”
Anh cười khẽ, rồi vẫn cố chấp đặt chiếc nhẫn vào tay tôi.
“Đồ của em, tìm lại được rồi thì cầm lấy.”
Ngón tay lướt qua nhau. Bản năng khiến tôi rụt tay lại ngay.
Nhưng tay anh… vẫn lơ lửng trong không trung.
“Còn nữa, Tưởng tiên sinh,” tôi nói chậm rãi, “tôi đã kết hôn ở nước ngoài rồi.”
Anh sững người, không thể tin nổi, trừng mắt nhìn tôi.
“C…cái gì?”
Tôi mỉm cười.
“Chồng tôi khá hay ghen, nên sau này… chuyện gặp riêng như thế này, tốt nhất đừng xảy ra nữa.”
Tôi không muốn tranh cãi với anh.
Vì thế, tôi cầm lấy chiếc nhẫn, quay người bước xuống sân thượng.
Tầng một của bệnh viện có một hồ nước nhân tạo.
Lúc đi ngang qua, tôi lấy chiếc nhẫn ra, ném xuống hồ.
5
Sáng hôm sau, mẹ bất ngờ hỏi tôi: hôm qua đến bệnh viện, có xảy ra chuyện gì không?
Tôi lắc đầu. “Không có gì cả.”
Mẹ nhíu mày: “Không có thì tốt. Nghe nói tối qua Tưởng Thế Dụng nổi điên lên, đòi hút cạn hồ nước nhân tạo ở bệnh viện nhà họ Tưởng, hình như là để tìm gì đó.”
Bà tiếp tục, giọng đầy lo lắng:
“Tưởng Thế Dụng bây giờ thật sự chẳng giống ngày xưa nữa. Trước kia mẹ với ba con còn rất quý tính cách của nó, mấy năm nay thì càng lúc càng thất thường. Từ khi Tưởng Thế Huân rời khỏi, nhà họ Tưởng trở thành thiên hạ của một mình nó, không ai dám đụng vào.
“Nó có tất cả mọi thứ rồi, cũng không biết còn bất mãn cái gì.
“Mẹ chỉ sợ vụ cái nhẫn, nó lại trút giận lên đầu con.”
Tôi cười khẽ. “Yên tâm đi mẹ, anh ta đủ thông minh để điều tra ra sự thật.”
Nếu thực sự là tôi làm, với tình cảm mà anh ta dành cho Vu Hinh Hinh, làm sao hôm qua lại dễ dàng để tôi rời đi như vậy?
Ba mẹ tôi đã lớn tuổi. Lần này tôi về nước là muốn giúp họ kết thúc việc kinh doanh chuỗi cửa hàng hoa còn lại, rồi đưa cả hai sang nước ngoài định cư.
Sau khi tiếp nhận việc ở cửa hàng, tôi nhanh chóng bận rộn trở lại.
Không ngờ một tuần sau, một nhân viên gọi điện cho tôi:
“Chị Hàn ơi, có khách cứ khăng khăng đòi mua một bó hoa mẫu đặc biệt.
“Em nói cửa hàng mình không có, mà anh ta cứ nói chắc chắn là có, vì năm năm trước đã từng mua, không chịu đi…”
Hoa mẫu đặc biệt của năm năm trước?
Trước đây lúc tôi và Tưởng Thế Dụng cùng làm việc ở cửa hàng, từng vì vui mà thiết kế ra vài mẫu hoa đặc biệt, có vài mẫu còn được khách rất ưa chuộng.
Tôi sợ là khách quen, liền vội vã đội mưa đến tiệm hoa, định giải thích rằng chúng tôi sắp đóng cửa.
Nhân viên Tiểu Đào vừa thấy tôi liền như bắt được cứu tinh:
“Chị Hàn cuối cùng cũng đến rồi!
“Em nói bao nhiêu lần là tiệm mình chỉ bán theo mẫu có sẵn trong danh sách, vậy mà vị khách kia vẫn không chịu đi.”
“Không sao, để chị.” Tôi vỗ nhẹ vai cô ấy trấn an, rồi bước vào trong.
Người kia quay đầu lại — tôi chết sững tại chỗ.
Tưởng Thế Dụng?
6
Tôi không hiểu Tưởng Thế Dụng lại đến đây làm gì.
Anh ta mặc nguyên một bộ vest cao cấp, ngồi giữa những bó hoa, trông hoàn toàn lạc lõng.
“Tiệm chính này, dù đổi địa chỉ, nhưng vẫn giữ phong cách trang trí giống hệt trước kia.”
Anh ta như một vị khách thân quen, bắt đầu trò chuyện lại chuyện cũ.
“Tôi vẫn nhớ, có một lần chỉ có hai đứa mình trông tiệm, tự nhiên có một con chó hoang xông vào, em sợ đến nỗi ném cả kéo vào nó, làm nó nổi điên.
“Nó lao tới, em vừa khóc vừa bảo tôi chạy đi, cuối cùng tôi phải ôm lấy em chắn phía trước, bị cắn một phát, phải chích mấy mũi phòng dại.
“Sau đó mỗi lần thay băng, em lại khóc…”
“Anh muốn bó hoa kiểu gì?” Tôi cắt ngang dòng hồi tưởng của anh ta.
Anh sững người, nhìn tôi chằm chằm.
“Chân ái.”
Chân ái?
Tôi nhớ ra rồi — đó là mẫu bó hoa tôi từng thiết kế riêng cho Tưởng Thế Dụng.
Tôi đã bỏ vào đó rất nhiều tâm huyết.
Và cũng cất giấu rất nhiều yêu thương.
Năm đó anh nhận được bó hoa, ánh mắt ngỡ ngàng, còn cười ôm chặt lấy tôi, chạm mũi tôi, dịu dàng hỏi:
“Thường thì con trai tặng hoa cho con gái. Em tặng anh rồi, vậy anh lấy gì tặng em?”
“Đợi đến ngày cưới, anh có thể tặng lại em một bó thật đẹp mà.” Tôi cười toe toét. “Một bó hoa cưới dùng toàn sao trời làm hoa chính, chắc chắn sẽ rất đẹp.”
“Sao lại thích hoa sao trời đến thế?”
“Vì tình yêu của em dành cho anh giống như bầu trời đầy sao — sáng mãi không tắt.”
Anh cười, nâng cằm tôi lên.
“Chỉ cần bó đó thôi à?”
“Ừ.”
“Chưa đủ.” Anh cúi xuống hôn tôi. “A Hàn, đến ngày cưới, anh sẽ rải đầy sao trời dọc cả đường ven sông Bình Giang, để cả thành phố Nam đều biết anh yêu em.
“Anh yêu em, cũng như sao trời kia — mãi mãi không tắt.”
Cũng chính vì những lời yêu say đắm đó, những nụ hôn dịu dàng đó, những kỷ niệm ngọt ngào đó… mà tôi từng không thể bước ra khỏi cuộc tình này.
Tôi không thể tin, tất cả từng là giả dối.
“Mẫu đó bây giờ không bán nữa rồi.” Tôi lấy ra một bó hoa hồng Rhodes. “Anh muốn tặng cho vị hôn thê đúng không? Cô ấy thích hoa hồng Rhodes mà, tôi có thể giúp anh thiết kế mẫu mới với loại này làm hoa chính…”
“Anh chỉ muốn bó ‘Chân ái’ năm xưa.” Không ngờ, anh lại kiên quyết như vậy.
Hai chữ “Chân ái”, anh nói ra đặc biệt nặng.
“Nhưng thưa anh, cửa hàng sắp đóng cửa rồi, nên nhiều mẫu bọn em không nhập nữa.” Tiểu Đào ở bên cạnh xen vào.
“Đóng cửa?” Anh sững lại. “Tại sao?”
“Sống quen bên nước ngoài rồi, nên tôi định sẽ định cư luôn bên đó.” Tôi đáp nhàn nhạt.
Anh đờ người, ngơ ngác nhìn tôi.
“Vậy còn… mọi thứ ở đây thì sao?”
“Tiệm và cả nhà đều đang rao bán rồi.” Tôi mỉm cười. “Nếu Tổng giám đốc Tưởng hứng thú, chuỗi cửa hàng hoa vẫn chưa có người mua, anh có thể ra giá.”
Nhưng anh vẫn như chưa nghe thấy gì.
“Bán rồi?
“Không quay lại nữa?”
“Ý em là gì?
“Chẳng phải em vừa mới về nước sao?”
Tôi không biết nên trả lời thế nào.
Anh lại nói:
“Nơi này… thật ra cũng rất tốt mà.
“Nước A đâu có an toàn bằng trong nước. Bên đó nhiều dân nhập cư, mấy năm gần đây cũng hơi hỗn loạn, em…”
Anh bỗng khựng lại.
Có lẽ cũng chợt nhận ra — thời điểm dân nhập cư ở nước A đông nhất, chính là mấy năm tôi bị anh ép xuất cảnh, không được phép quay về.
Tôi ngẩng đầu nhìn anh.
Không hiểu sao, hôm nay tôi cứ có cảm giác Tưởng Thế Dụng rất lạ.
Không giống một tổng giám đốc luôn giữ mặt lạnh, giấu kín cảm xúc — mà giống hệt chàng trai năm xưa từng yêu đương với tôi.
Chẳng lẽ… chỉ là ảo giác?
“Thành phố Nam mấy năm nay phát triển rất nhanh. Mảng thiết kế cảnh quan thực ra có tiềm năng lắm. Nhà họ Tống có nền tảng sẵn, tôi có thể…”
“Nhà họ Tống… đã không còn làm thiết kế cảnh quan nữa rồi.” Tôi khẽ ngắt lời. “Vụ kiện nợ năm đó để lại cho ba mẹ tôi một cú sốc lớn. Sau khi bán mảng thiết kế, họ không còn muốn nhận bất kỳ đơn hàng nào liên quan đến ngành này nữa.”
Không khí rơi vào im lặng.
Tôi cúi đầu, thu dọn các cành hoa lại.
Im lặng một lúc lâu.
“Em thật sự không hận anh sao?” Anh lại hỏi.
Tôi khẽ lắc đầu.
“Không hận nữa. Ba mẹ tôi cũng không hận anh. Năm đó đúng là nhà họ Tống lấy thân thế đè lên anh, trong lòng anh có bất mãn, ba mẹ tôi bảo, họ đều hiểu được.
“Là do tôi hồi đó bốc đồng, cố chấp, cứ nhất quyết muốn giữ anh lại.
“Thật ra sai là ở tôi. Nếu năm đó chịu buông tay sớm một chút thì tốt rồi.”
Anh lại sững người, lẩm bẩm:
“Buông tay… sớm một chút?
“Điều em hối hận… là không buông tay sớm hơn sao?
“…Anh thì lại thà rằng… em đừng buông tay, thà rằng em… hận anh nhiều hơn một chút.”
Thái độ của anh khiến tôi thấy có chút kỳ lạ.
“Không, tôi buông bỏ rồi.” Tôi một lần nữa xác nhận.
“Vậy còn anh thì sao?” Anh lại lẩm bẩm, “Anh thì sao?”
Tôi sững người, không hiểu anh đang nói gì.
“A Hàn, em vẫn chưa nhìn ra sao?”
Anh vươn tay, định kéo lấy tôi.
“Thật ra… thật ra anh vẫn còn…”
“Reng reng reng.”
Tiếng chuông điện thoại bất chợt vang lên.
Tưởng Thế Dụng cúi đầu nhìn màn hình điện thoại tôi, sắc mặt lập tức cứng đờ.
Lời chưa kịp nói ra, nghẹn lại nơi cổ họng.
Vì trên màn hình điện thoại lúc ấy, hiện rõ một cái tên —
“Vị hôn phu yêu dấu.”