Chương 10
Cô phù dâu cúi đầu, lí nhí nói:
“Không phải lỗi của tôi… là do chị ta sai khiến!”
Luật sư hỏi:
“Xin hỏi, hôm đó cụ thể tình huống như thế nào?”
Một phù dâu khác run rẩy khai:
“Là… là Trương Mục Tuyết bảo tụi tôi làm như vậy.”
“Chị ta nói… muốn dạy cho cô thợ trang điểm kia một bài học…”
“Còn bảo người đó định quyến rũ chồng chị ta…”
Một cô phù dâu khác cũng bật khóc:
“Bọn tôi thật sự không biết chị ấy là Chủ tịch của EM Group…”
“Nếu biết thì đâu dám làm vậy…”
“Đủ rồi!” – Thẩm phán lại gõ búa.
“Nhân chứng trả lời đúng trọng tâm, không nói những điều không liên quan!”
Ngay sau đó, báo cáo giám định y tế cũng được trình lên.
Trên báo cáo, những vết thương trên người tôi và tổn thương tâm lý được ghi rõ ràng.
Luật sư của tôi đứng dậy, tổng kết:
“Dựa trên tất cả bằng chứng đã nộp, bị cáo Trương Mục Tuyết đã có hành vi cố ý làm nhục, vu khống và xúi giục người khác xâm hại thân chủ của tôi.”
“Chúng tôi yêu cầu bị cáo phải công khai xin lỗi và bồi thường thiệt hại tinh thần trị giá 5 triệu nhân dân tệ.”
“Bên cạnh đó, những tài khoản mạng đã tung tin đồn sai sự thật cũng sẽ bị khởi kiện theo pháp luật.”
Luật sư phía Trương Mục Tuyết cố gắng biện hộ, nhưng trước loạt bằng chứng không thể chối cãi, lời lẽ trở nên yếu ớt vô cùng.
Toàn bộ phiên tòa kéo dài suốt ba tiếng đồng hồ.
Cuối cùng, thẩm phán tuyên án:
“Bị cáo Trương Mục Tuyết phạm tội làm nhục và vu khống nguyên đơn Tống Tường, xâm phạm nghiêm trọng danh dự cá nhân. Bằng chứng đầy đủ, hành vi rõ ràng.”
“Phán quyết: Bị cáo phải công khai xin lỗi nguyên đơn và bồi thường tổn thất tinh thần trị giá 5 triệu nhân dân tệ.”
“Ngoài ra, các phù rể có hành vi xâm phạm cũng sẽ bị xử lý trách nhiệm pháp lý tương ứng.”
Bộp!
Tiếng búa kết thúc phiên tòa vang lên.
Khán phòng bùng nổ trong tràng pháo tay vang dội.
Trương Mục Tuyết ngồi bệt trong vành móng ngựa, ánh mắt trống rỗng tuyệt vọng.
Tôi nhìn cô ta, trong lòng không chút gợn sóng.
Lúc bước ra khỏi tòa án, Giả Tiên Tiên chạy lại, đầy phấn khích:
“Tổng giám đốc! Giá cổ phiếu EM Group đã bắt đầu hồi phục rồi ạ!”
“Hiện tại đã tăng 10%, và còn tiếp tục tăng nữa!”
“Những tài khoản từng bôi nhọ chị đều xóa bài và đăng bài xin lỗi rồi!”
“Cư dân mạng đang đứng về phía chị!”
Tôi gật đầu:
“Tốt.”
“Còn Trương thị thì sao?”
Giả Tiên Tiên cười tươi:
“Thảm lắm luôn.”
“Không còn chị chống lưng, lại thêm vụ bê bối lần này, giá cổ phiếu đã rớt hơn 40%.”
“Giờ Trương Thành Huy đang cuống cuồng chạy khắp nơi cầu cứu, nhưng không ai dám giúp.”
Tôi khẽ cong khóe môi:
“Tự làm, tự chịu.”
Về đến nhà, tôi bật tivi, định thư giãn một chút.
Không ngờ… màn hình lại hiện lên tin tức liên quan đến Trương Mục Tuyết.
Chương 11
Giọng nói của MC nghiêm túc và trầm lắng:
“Chiều nay lúc ba giờ hai mươi phút, Trương Mục Tuyết gặp phải một vụ tai nạn nghiêm trọng khi rời khỏi tòa án.”
Màn hình chuyển sang hiện trường tai nạn.
Chiếc xe áp giải bị tông đến biến dạng hoàn toàn, thân xe gần như bị ép bẹp dúm, mảnh kính vỡ văng tung toé, phản chiếu ánh nắng gay gắt.
Xung quanh đã được phong toả, còi xe cứu thương và xe cảnh sát vang lên liên hồi.
“Theo lời kể của nhân chứng tại hiện trường, một chiếc xe tải lớn mất lái đã lao từ bên hông vào xe áp giải với tốc độ cao.”
“Trương Mục Tuyết trong vụ tai nạn bị gãy một chân ngay tại chỗ, xương đùi bị nghiền nát, mất máu nghiêm trọng, tình trạng vô cùng nguy kịch, cần truyền máu khẩn cấp.”
“Cha của cô ấy, Trương Thành Huy, sau khi nhận được tin tức đã lập tức lao đến bệnh viện.”
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, hơi cau mày.
Trong hình, ống kính quay lại được cảnh Trương Thành Huy hoảng hốt lao vào bệnh viện, sắc mặt trắng bệch, ánh mắt đầy hoảng loạn và sợ hãi.
Dù gì thì, đó cũng là đứa con gái mà ông ta tưởng như đã mất rồi tìm lại được.
Những ngày sau đó, tin tức về Trương Mục Tuyết ngày càng trở nên kỳ quái, độ nóng trên mạng không ngừng tăng cao.
Trương Thành Huy tiếc nuối đứa con gái mới nhận lại, lập tức đến bệnh viện chuẩn bị truyền máu.
Bác sĩ vội vàng kiểm tra nhóm máu để xét nghiệm phù hợp.
Thế nhưng, khi kết quả có được, cả bệnh viện đều chìm vào yên lặng.
Bác sĩ cầm tờ kết quả, vẻ mặt đầy khó xử nhìn Trương Thành Huy:
“Trương tiên sinh, cái này…”
“Sao vậy? Mau nói đi!” – Trương Thành Huy sốt ruột đến mồ hôi túa ra khắp trán.
“Nhóm máu của ngài và cô Trương không khớp.” – Bác sĩ cẩn thận nói.
“Hơn nữa, theo quy luật di truyền về nhóm máu… hai người… hoàn toàn không thể là cha con ruột.”
Câu nói ấy như tiếng sét giữa trời quang, khiến Trương Thành Huy chết lặng tại chỗ.
“Không thể nào!” – Ông ta giật phắt lấy tờ kết quả từ tay bác sĩ, giọng run lên.
“Nhất định là các người làm sai rồi!”
“Trương tiên sinh, đây là kết quả sau ba lần xét nghiệm lại.” – Bác sĩ nghiêm túc nói. “Không có khả năng sai sót.”
Thông tin này nhanh chóng bị người trong bệnh viện tiết lộ ra ngoài.
Toàn bộ mạng xã hội nổ tung.
【Cái gì cơ?! Không phải con ruột?!】
【Vậy sao lại thành tiểu thư nhà họ Trương được?】
【Lẽ nào là mạo danh?!】
【Quá điên rồ! Tình tiết này phim truyền hình còn không dám viết!】
【Trương Thành Huy bị lừa bao nhiêu năm trời vậy trời?!】
Trương Thành Huy gần như sụp đổ hoàn toàn.
Ông ta không chịu tin vào sự thật, dốc sạch tiền bạc, vận dụng mọi mối quan hệ có thể, thuê hẳn một đội thám tử tư hàng đầu, thề phải điều tra rõ ràng đến cùng.
Cuộc điều tra kéo dài suốt một tuần.
Cuối cùng… sự thật cũng được phơi bày.
Chương 12
Thì ra, tiểu thư thật sự của nhà họ Trương… chính là bạn thân cũ của Trương Mục Tuyết — Lâm Vũ Tình.
Năm đó, khi Lâm Vũ Tình dọn dẹp di vật của mẹ, cô vô tình phát hiện một giấy khai sinh cùng vài tấm ảnh cũ.
Cô chết lặng khi phát hiện ra sự thật: hoá ra mình là đứa trẻ bị trao nhầm lúc mới sinh.
Cha mẹ ruột của cô… chính là người đứng đầu Tập đoàn Trương thị lừng lẫy ở thành phố A.
Lâm Vũ Tình vừa háo hức vừa lo lắng, lập tức đem bí mật động trời ấy kể cho người bạn thân nhất — Trương Mục Tuyết.
Cô tràn đầy hy vọng về một cuộc sống mới sắp đến, thậm chí còn hứa sau này sẽ chăm sóc thật tốt cho Mục Tuyết.
Nhưng Trương Mục Tuyết sau khi nghe xong, trong mắt lại loé lên một tia hiểm độc.
Bề ngoài cô ta vờ tỏ ra vui mừng thay cho bạn, nhưng trong lòng đã bắt đầu tính toán làm sao chiếm đoạt tất cả.
Vài ngày sau, ngay đêm trước khi Lâm Vũ Tình chuẩn bị đến nhận cha mẹ ruột — cô bỗng nhiên mất tích.
Trương Mục Tuyết lập tức báo cảnh sát, nước mắt giàn giụa, nói rằng Lâm Vũ Tình có lẽ quá kích động nên đi ra ngoài cho khuây khoả.
Nhưng… Lâm Vũ Tình mãi mãi không bao giờ quay về nữa.
Trái lại, chính Trương Mục Tuyết lại cầm lấy giấy khai sinh và mọi bằng chứng thân phận của Vũ Tình, giả mạo cô, thuận lợi nhận họ và trở thành “thiên kim tiểu thư” nhà họ Trương.
Ngày sự thật phơi bày, thi thể của Lâm Vũ Tình được phát hiện dưới một khe núi hẻo lánh.
Thi thể đã phân huỷ nghiêm trọng, quần áo rách rưới, chỉ có thể xác nhận thân phận bằng xét nghiệm DNA.
Giám định pháp y kết luận: Lâm Vũ Tình bị người khác đẩy xuống từ vách núi, phần đầu bị va đập mạnh, tử vong ngay tại chỗ.
Khi tin tức này nổ ra, cả mạng xã hội hoàn toàn chấn động.
【Trời ơi! Giết người đó!】
【Cô ta dám giết bạn thân mình! Chỉ vì tiền tài và danh vọng!】
【Loại cặn bã này, chết vạn lần cũng không đủ!】
【Quá kinh khủng! Lâm Vũ Tình coi cô ta là bạn thân, còn cô ta lại muốn cướp cả mạng sống của bạn mình!】
【Con người sao có thể độc ác đến mức này?!】
Khoảnh khắc Trương Thành Huy nhìn thấy báo cáo điều tra, ông ta hoàn toàn sụp đổ.
Ông ôm ngực, mắt tối sầm, gục thẳng xuống đất.
“Chủ tịch Trương! Chủ tịch Trương!” – Thư ký hoảng hốt hét lớn. “Gọi xe cấp cứu mau!”
Trương Thành Huy được đưa vào phòng cấp cứu ICU ngay lập tức.
Ông nằm trên giường bệnh, khắp người là dây truyền dịch và ống thở, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.
Dù vậy, ông vẫn run rẩy ra mệnh lệnh cuối cùng:
“Khởi tố… Trương Mục Tuyết… tội giết người có chủ đích…”
“Tôi muốn… nó phải đền mạng…”
Rất nhanh sau đó, Viện kiểm sát đã chính thức khởi tố Trương Mục Tuyết tội danh cố ý giết người.
Bằng chứng xác thực, cô ta không còn đường chối cãi.
Tại phiên toà, Trương Mục Tuyết mặt mày xám ngoét, không còn chút kiêu ngạo nào của ngày xưa.
Luật sư bào chữa cố gắng xin giảm nhẹ hình phạt, nhưng trước loạt chứng cứ rành rành, mọi nỗ lực đều vô ích.
Cuối cùng, toà tuyên án: tử hình, thi hành ngay lập tức.
Ngày tôi rời khỏi thành phố A, trời nắng đặc biệt trong xanh.
Đó cũng là ngày Trương Mục Tuyết bị xử tử.
Chiếc máy bay từ từ cất cánh, tôi nhìn qua cửa sổ, dõi theo bóng dáng thành phố đang dần lùi xa.
Ánh nắng xuyên qua tầng mây, chiếu xuống cánh máy bay ánh lên sắc vàng rực rỡ.
Tôi nhìn đám mây cuộn tròn ngoài cửa sổ, khoé môi khẽ cong lên một nụ cười nhạt.
Kẻ ác… ắt sẽ có báo ứng.
Thế gian này, cuối cùng vẫn là công bằng.
【Toàn văn hoàn】