Chương 2
“Tôi đã đoán ra rồi, mấy đứa con gái không còn trinh chắc chắn rất lẳng lơ! Rất giỏi quyến rũ đàn ông!”
“Đừng tưởng tôi không biết, ngoài kia có cả đống đứa mê chồng tôi!”
“Cô cũng là một trong số đó đúng không?!”
Tôi bỗng nhiên hiểu ra rồi.
Nói gì mà chê tôi không còn trinh, làm ô uế lễ cưới của cô ta?
Chẳng qua chỉ là một đứa não tàn, thấy ai cũng tưởng đang cạnh tranh nữ tính với mình!
Mấy cô phù dâu thấy vậy liền nhào tới giúp cô ta.
Hai người mỗi bên giữ chặt lấy cánh tay tôi: “Mọi chuyện giờ rõ ràng rồi!”
“Cô ta chính là muốn cố tình dùng mỹ phẩm rởm phá hỏng mặt Tuyết Tuyết, rồi tranh thủ quyến rũ chú rể!”
Tay tôi bị siết chặt đến không thể động đậy.
Tự dưng trong lòng tôi có chút hoảng loạn.
Tay tôi rất quan trọng, không thể có chuyện gì được.
Tôi vội vàng lên tiếng: “Tống Hạo Thiên là anh tôi! Không tin thì gọi cho anh ấy hỏi đi!”
“Anh cô?” Trương Mục Tuyết đột ngột dí sát mặt tôi, trong mắt đầy vẻ chế giễu, “Anh gì chứ?”
“Anh nuôi hay đại gia bao nuôi đây?”
Nước bọt cô ta gần như bắn cả lên mặt tôi, tôi theo phản xạ định lùi lại, nhưng bị mấy cô phù dâu giữ chặt từ phía sau.
Chưa kịp phản ứng, cô ta đã giơ tay tát tôi một cái thật mạnh: “Buồn cười thật đấy, quen Hạo Thiên bao lâu nay, tôi chưa từng nghe nói anh ấy có em gái!”
“Muốn giả vờ yếu đuối để quyến rũ đàn ông ngay trước mặt tôi? Cô còn non lắm!”
Tôi chết sững.
Tống Hạo Thiên đúng là không phải anh ruột tôi.
Ảnh là con trai của chú tôi, năm tôi lên năm, chú thím gặp tai nạn qua đời, ba mẹ tôi thương ảnh nên đón về nuôi như con ruột.
Từ đó xem như anh em mà lớn lên cùng nhau.
Sau này cả nhà tôi ra nước ngoài, anh ấy vẫn kiên quyết ở lại thành phố A, nói là để báo đáp ba mẹ tôi, giữ công ty trong nước giúp họ.
Nhưng tôi không ngờ, anh ấy lại chưa từng nhắc đến tôi với Trương Mục Tuyết?
Đúng lúc đó, điện thoại của Trương Mục Tuyết reo lên.
Cô ta nhìn thấy người gọi, đắc ý giơ màn hình ra trước mặt tôi, “Nhất định là chồng tôi biết tôi bị bắt nạt, gọi đến giúp tôi rồi!”
Nói xong, cô ta bật loa ngay trước mặt tôi.
Giọng cô ta lập tức trở nên ngọt ngào: “Chồng ơi~ anh sắp đến chưa~”
“Anh không biết đâu, hôm nay người trang điểm cho em lại không còn trinh!”
“Anh biết mà, ba mẹ em rất kiêng mấy thứ xui xẻo này!”
“Anh nói xem, giờ phải làm sao đây?”
Đầu dây bên kia, giọng Tống Hạo Thiên nghe hoảng hốt: “Cô ấy đâu? Cô ấy đang ở đâu?”
Trương Mục Tuyết liếc tôi một cái: “Ở trong phòng em nè.”
“Cô ta là đứa đào mỏ, vừa nãy còn định giở trò đòi tiền, ghê muốn chết…”
Còn chưa nói xong, Tống Hạo Thiên đã vội ngắt lời: “Cô đừng động vào cô ấy, đợi tôi, tôi đến ngay!”
Nói xong thì dập máy luôn.
Trương Mục Tuyết nhìn chằm chằm điện thoại bị cúp máy, đơ ra vài giây rồi lúng túng cất nó đi.
Vài cô phù dâu lập tức vây quanh, ánh mắt đầy ngưỡng mộ:
“Tống Thiếu gia đúng là thương chị thật đó! Nghe chị gặp chuyện là lập tức chạy tới luôn!”
“Đúng vậy, còn chưa tới giờ đón dâu mà đã đến rồi, khí thế quá trời!”
“Tuyết Tuyết hạnh phúc quá đi mất!”
Bị khen một hồi, vẻ đắc ý lại hiện rõ trên mặt Trương Mục Tuyết.
Cô ta ngẩng cao đầu, ra vẻ tự hào như điều đó là hiển nhiên.
Lúc này, có người hỏi: “À mà Tuyết Tuyết ơi, chị tính sao với vụ trang điểm?”
Sắc mặt Trương Mục Tuyết lập tức cứng lại.
Cô ta nhìn đống mỹ phẩm bị đập nát dưới đất, rồi nhìn tôi: “Cô làm đi.”
“Nhưng sau khi hóa trang xong, cô phải bồi thường tôi một phong bao lì xì mười nghìn tệ, và nhất định phải quỳ gối đưa, để xua hết xui xẻo cho tôi.”
Tôi không tin nổi vào tai mình.
Không nhịn được mà phản bác: “Cô muốn tôi hóa trang miễn phí cho cô, còn bắt tôi quỳ xuống đưa bao lì xì một vạn tệ?”
“Tôi từ chối.”
“Cô!” Trương Mục Tuyết giận dữ chỉ thẳng vào mặt tôi, “Cho mặt mà không biết nhận à!”
Bất ngờ, một cô phù dâu nở nụ cười gian xảo: “Tuyết Tuyết ơi, em nghĩ ra cách rồi, xử đẹp con này, xả giận cho chị!”
Chương 3
Nói xong, cô ta lập tức nhét mấy bao lì xì vào ngực áo tôi.
Góc bao lì xì cứa rách da tôi, rát bỏng.
Nhưng tôi bị mấy người đè chặt, giãy giụa không nổi.
Cô ta vỗ tay cười: “Lát nữa dàn phù rể tới phá cửa, chúng ta bảo họ tìm bao lì xì! Tìm đủ mới cho vào!”
Trương Mục Tuyết nghe xong, mắt sáng rực: “Ý hay đó!”
“Hahaha, nhớ đừng bỏ sót chỗ quần lót nha, đám bạn của chồng chị mê nhất mấy loại đào mỏ thế này luôn á!”
“Hôm nay là ngày cưới của chị, thưởng cho tụi nó tí phúc lợi chơi chơi!”
Máu trong người tôi dồn hết lên đầu.
Thấy tụi nó định tiếp tục nhét bao lì xì vào người tôi, tôi vội hét lên: “Dừng lại ngay! Còn nữa là tôi báo công an đó!”
“Báo công an?” Trương Mục Tuyết bật cười: “Báo đi, công an đến cũng chỉ bắt con đĩ dám giả làm em gái chồng tôi như cô thôi!”
Nói xong, cô ta ngoắc tay với mấy cô phù dâu: “Trói nó lại.”
Cả đám nhào tới, người giữ tay, kẻ kéo tóc tôi.
Tôi cố vùng vẫy, nhưng người đông quá.
Bọn họ thi nhau nhét bao lì xì vào người tôi, vừa làm vừa cười nhạo:
“Giả vờ cái gì? Rõ ràng cô khoái còn hơn ai hết!”
“Đúng vậy, chắc cô chỉ mong mấy người bạn của Tống thiếu gia xông vào đè cô ra ấy chứ!”
Tức giận và nhục nhã tràn ngập toàn thân tôi.
Dù tôi có nghiến răng gào thét thế nào, đổi lại cũng chỉ là một tràng cười nhạo.
Mãi đến khi khắp cơ thể tôi, cả những chỗ kín nhất cũng bị nhét đầy bao lì xì, tụi nó mới chịu dừng tay.
Sau đó dùng khăn trải giường trói chặt tôi vào đầu giường, động tác thô lỗ mà gọn lẹ.
Trương Mục Tuyết cười nhạt, quay người ngồi xuống: “Mấy cô hóa trang cho tôi đi, ai trang điểm đẹp nhất thì sau khi xong tôi bảo chồng tôi thưởng cho một bao lì xì bự!”
Nghe vậy, mắt mấy cô phù dâu sáng rực.
Nửa tiếng sau, bọn họ tô cho Trương Mục Tuyết một lớp trang điểm đậm như hot girl mạng.
Lớp nền dày như trát xi măng, lông mi giả dài tới gần chạm lông mày, má hồng đỏ như mông khỉ.
Trương Mục Tuyết soi gương nhìn trái nhìn phải, lại còn rất hài lòng: “Đẹp ghê! Phải như vầy mới xứng với thân phận của tôi hôm nay!”
Đột nhiên, dưới lầu vang lên tiếng ồn ào.
Chắc là dàn phù rể của Tống Hạo Thiên tới rồi.
Tôi thở phào.
Lần này, tôi được cứu rồi.
Mấy cô phù dâu vội vươn đầu ra cửa sổ nhìn, lập tức hớn hở reo lên: “Tuyết Tuyết ơi! Họ tới rồi kìa!”
Trương Mục Tuyết trừng tôi bằng ánh mắt đầy ác ý.
Từ ánh nhìn đó, một linh cảm bất ổn chợt dâng lên trong lòng tôi.
Quả nhiên, cô ta nhếch môi cười lạnh:
“Các cô tìm cách giữ chân chồng tôi lại một lúc.”
“Để mấy anh phù rể lên chơi trò vui chút đã~”