Chương 3

5

Tôi cứ nghĩ họ thật sự sẽ không đi nữa.

Kết quả là vào rạng sáng ngày cuối cùng trước cơn bão, lúc trời vẫn còn tối đen, ba mẹ tưởng tôi ngủ say, liền lén dậy, đội gió mưa lác đác lên đường đến trấn trên.

Nghe tiếng xe máy vang lên, tôi bừng tỉnh, tim chợt thắt lại — hỏng rồi.

Quả nhiên, chưa đầy một tiếng sau, một mùi khét quen thuộc lẫn khói xộc qua khe cửa.

Tôi lập tức bật khỏi giường, tim đập như trống dồn.

Chú Trần đến rồi.

Tôi vội chụp lấy bình chữa cháy đã chuẩn bị từ trước, lao đến cửa.

Quả nhiên, dưới khe cửa đã có lửa và khói đặc tràn vào.

Tôi mở chốt bình, xịt thẳng vào, vài hơi đã dập được ngọn lửa mới bén.

Nhưng vì trước cửa chất đầy vật dễ cháy, khói cuồn cuộn bốc lên, cay xè đến mức không mở nổi mắt, gần như không thở được.

Tôi đang định lao ra ngoài, thì nghe tiếng bước chân dồn dập bên ngoài.

Là chú Trần.

Ông ta chắc chắn nghĩ tôi đã bị khói hun ngất rồi.

Trong giây phút nguy cấp, tôi lập tức nằm xuống đất, nhắm mắt, giả vờ bất tỉnh.

“Két” một tiếng, cửa bị đẩy ra.

Chú Trần bịt mũi bước vào.

Thấy tôi nằm trên đất, ông ta bật ra tiếng cười thấp và dữ tợn:

“Con nhóc, cuối cùng cũng vào tay chú rồi. Đừng trách chú, ai bảo mày có ba mẹ tốt như vậy, còn nhà Trân Trân thì khổ, vớ phải thằng cha bệnh tật như tao, với con mẹ ham giàu bỏ chồng.”

“Được rồi, mày theo chú xuống đường hoàng tuyền, có bạn đồng hành cũng tốt.”

Đúng lúc ông ta cúi xuống định túm lấy tôi, tôi bật mở mắt, giơ chiếc điện thoại lên.

Là cái tôi vừa lục dưới gối mẹ lúc nãy.

“Chú Trần.” Tôi dùng tay áo ẩm bịt miệng, lớn tiếng cảnh báo.

“Những gì chú vừa nói, tôi đều ghi âm lại rồi.”

Sắc mặt ông ta lập tức biến đổi, trong mắt tràn đầy sợ hãi và sát khí.

Tôi vừa ho vừa nói thật nhanh:

“Bây giờ chú thả tôi ra, nếu không tôi mở loa hết cỡ, phát đi phát lại, rồi ném ra ngoài cửa sổ. Giữa đêm thế này, hàng xóm nghe thấy hết. Dù chú có chết, cũng mang danh kẻ giết người, cả đời bị chửi.”

Cơ mặt ông ta giật liên hồi, sát ý trong mắt gần như muốn tràn ra.

“Đưa điện thoại đây.”

Ông ta gầm lên, lao tới bóp chặt cổ tôi.

“Mày nghĩ còn sống ra ngoài được sao? Đi chết đi.”

Sức tôi vẫn quá nhỏ, cảm giác nghẹt thở ập đến ngay lập tức.

Mắt tôi tối sầm, ra sức giãy giụa.

Đúng lúc nghìn cân treo sợi tóc, tôi gom chút sức cuối cùng, mò ra bình chữa cháy mini giấu sau lưng, dí thẳng vào mặt ông ta, nhấn mạnh van.

“Phụt.”

Một luồng bột trắng xối xả phụt thẳng vào mặt và mắt ông ta.

“A, mắt tao!”

Ông ta gào lên thảm thiết, buông tay, ôm mặt ngồi sụp xuống.

Tôi lập tức bật dậy, vung bình chữa cháy đập mạnh vào đầu ông ta.

Không kịp để chóng váng, tôi loạng choạng lao ra khỏi phòng.

Sau lưng là tiếng rống và bước chân lảo đảo đuổi theo.

“Đứng lại, con tiện nhân, tao giết mày!”

Giọng ông ta vì tức giận mà biến dạng, khàn đến không giống tiếng người.

Tôi không dám quay lại, chỉ biết cắm đầu chạy về hướng nhà trưởng thôn.

Bóng tối trở thành áo choàng của ông ta, đồng thời phóng đại mọi nỗi sợ trong tôi.

Tôi nghe rõ tiếng chân ông ta mỗi lúc một gần.

“Cứu tôi với, cứu với, cháy nhà rồi, có người giết người!”

Tôi gào đến khản cả cổ.

Đột nhiên, chân tôi trượt, dẫm vào một hố bùn, cả người nhào xuống, đập mạnh vào vũng nước lạnh ngắt.

Chiếc điện thoại tuột khỏi tay, bay vào bụi cỏ gần đó.

Màn hình sáng lập lòe vài cái rồi tắt ngúm.

Xong rồi.

Tim tôi rơi thẳng xuống đáy vực.

Chỉ một giây chậm trễ ấy, luồng sát khí phía sau đã áp sát.

Tôi thậm chí ngửi thấy mùi khói và máu tanh trên người ông ta.

“Chạy đi, mày chạy nữa đi.”

Chú Trần như ác quỷ từ địa ngục bò lên, lảo đảo chắn ngay trước mặt tôi.

Toàn thân ông ta phủ bột trắng, xen lẫn vệt máu đen bết lại trên mặt.

Ông ta bước từng bước lại gần, vẻ ngoài đáng sợ đến cực điểm.

“Đưa điện thoại đây!”

Ông ta gầm lên, bàn tay chộp thẳng về phía tôi.

Tôi bò ngược lại trong hoảng loạn, chạm vào một cành cây nửa chôn trong bùn.

Bản năng sinh tồn khiến tôi lập tức siết chặt nó.

Ngay khoảnh khắc ông ta cúi người định túm tóc tôi…

“Bộp.”

Tôi dồn hết sức, đâm mạnh nhánh cây vào bắp chân ông ta.

“Aaaa!”

Ông ta gào lên, thân hình chao đảo, quỳ rạp xuống đất.

Tôi lại vung nhánh cây, đâm mạnh vào hạ bộ ông ta.

Mặc kệ tiếng la thảm thiết, tôi vùng dậy chạy điên cuồng.

Không xa phía trước vang lên tiếng chó sủa.

Tôi rướn giọng, dùng chút hơi tàn cuối cùng:

“Cứu với — cháy nhà rồi — Trần Đại Cương giết người!”

Tôi hét đến nứt cả cổ họng.

Cuối cùng, cửa một nhà bật mở, giọng đàn ông vang lên:

“Ai đó?”

“Cứu tôi với, chú Trần phóng hỏa, ông ta muốn giết tôi!”

Tôi lao tới, gần như kiệt sức.

Bác Ngô từ trong nhà chạy ra, thấy bộ dạng bê bết của tôi, rồi nhìn chú Trần lảo đảo đuổi đến, lập tức quát lớn:

“Trần Đại Cương, ông làm cái gì vậy hả!”

Những hộ khác cũng bị đánh thức, đèn sáng lên từng nhà, người càng lúc càng đông.

Chú Trần nhìn đám đông vây lại, cuối cùng đứng chết trân, mặt xám ngoét.

Lúc này tôi mới ngã phịch xuống đất, toàn thân run bần bật.

Nước mắt hòa cùng bùn chảy xuống mặt.

6

Bác Ngô cùng mấy người trong thôn khống chế chú Trần, tạm thời đưa ông ta về nhà bác.

Bác gái nhà bên thấy tôi bẩn thỉu thê thảm, vội kéo tôi vào nhà.

Bác lấy khăn nóng lau mặt cho tôi.

Tôi nắm lấy tay áo bác, giọng run rẩy cầu xin:

“Bác ơi, điện thoại cháu rơi ngoài bụi cỏ ven đường rồi, trong đó có ghi âm chú Trần thừa nhận muốn giết cháu, xin bác đi tìm giúp cháu với.”

Gương mặt bác hiện rõ sự khó xử và chần chừ.

Bác nhìn cậu con trai nhỏ đang ngủ trong buồng, rồi hạ giọng:

“A Dao à, không phải bác không tin con, nhưng giữa đêm tối thế này, bác nào dám đi một mình. Với lại, chú Trần có nói với nhiều người rồi, bảo con bị kích động, tinh thần không bình thường.”

Bác vỗ lưng tôi, giọng dỗ dành:

“Con bé ngoan, sợ quá rồi đúng không? Đừng nghĩ linh tinh nữa, cứ nghỉ ở nhà bác đã, đợi ba mẹ con về rồi tính.”

Tôi muốn tự mình lao ra tìm, nhưng bác giữ chặt lấy tôi:

“Không được đi đâu hết, mọi người giao con cho bác trông rồi. Nếu con lại xảy ra chuyện, bác biết ăn nói với ba mẹ con sao đây?”

Tim tôi lạnh đi nửa phần, tựa vào tường nhìn bóng đêm ngoài sân, tuyệt vọng đến nghẹn thở.

Chứng cứ duy nhất nằm ngoài kia, vậy mà tôi không nhúc nhích nổi.

Thời gian lê thê trôi đến lúc trời tờ mờ sáng.

Ngoài sân vang lên tiếng mẹ tôi gào khóc xé lòng:

“A Dao, A Dao ơi!”

Thấy căn nhà lại bị thiêu tàn một lần nữa, chân mẹ mềm nhũn, ngồi sụp xuống đất.

Ba đỡ mẹ dậy, sắc mặt xanh mét:

“Nhà sao lại cháy nữa? Ở đây đúng là không thể ở nổi.”

Tôi chạy chân trần từ nhà bác lao ra, mẹ lập tức ôm chặt lấy tôi, khóc nghẹn:

“Chuyển nhà, Lý Xuân Sinh, chúng ta chuyển nhà ngay. Một ngày cũng không ở lại nơi quỷ quái này nữa, A Dao không thể chịu thêm kích động nào nữa.”

Tôi vừa khóc vừa nói với ba mẹ:

“Là chú Trần muốn giết con, chứng cứ ở trong điện thoại!”

Mẹ sực nhớ ra, sờ túi mình, lập tức biến sắc:

“Điện thoại của mẹ đâu? Sao mất rồi?”

Tôi dẫn ba mẹ đến bụi cỏ nơi tôi té ngã tối qua.

Nhưng suốt một kilomet cỏ dại, mương nước, thùng rác — tất cả bị lật tung lên, chiếc điện thoại cũ cứ như bốc hơi khỏi nhân gian.

Khi chúng tôi gần như tuyệt vọng, một giọng nói dai dẳng quen thuộc lại vang lên:

“Anh, chị, hai người tìm gì thế?”

Chú Trần lại xuất hiện.

Mắt ông ta quấn băng gạc, chống một cành cây, cà nhắc bước đến.

Vừa thấy ông ta, cơn giận trong tôi bùng nổ, lập tức lao lên túm lấy:

“Có phải ông, có phải ông lấy điện thoại rồi không? Đó là điện thoại của mẹ tôi, trả lại đây!”

Ông ta dễ dàng nắm cổ tay tôi, đẩy mạnh tôi ra.

Rồi chỉ vào vết thương trên mặt, quay sang ba mẹ tôi, giọng đau lòng:

“Anh chị xem đi, hai người đi chợ bán hàng, tôi trông A Dao giúp.

“Nhà cháy lần này, tôi lại là người đầu tiên xông vào cứu nó. Vậy mà nó cầm bình chữa cháy xịt tôi, cứ nói tôi muốn giết nó. Con bé bệnh nặng lắm rồi.”

Bác Ngô cũng lên tiếng:

“Đúng vậy, tối qua tôi thấy nó chạy sang nhà tôi, hoảng loạn như bị kích thích.”

“Tôi hỏi rồi, tối qua lão Trần uống rượu với thằng con tôi, say khướt mới về, lấy đâu ra thời gian đốt nhà?”

Hàng xóm cũng thi nhau phụ họa:

“Nếu thật sự ông ấy phóng hỏa, sao còn liều mạng chạy vào cứu người? Thế con bé Trân Trân nhà ông ấy bỏ mặc chắc?”

“Lão Trần là người tốt mà, đường sá, dây điện trong thôn đều nhờ ông ấy giúp, sao làm chuyện đó được.”

“Ông ấy với nhà cô không thù không oán, đốt nhà làm gì chứ.”

Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện

https://s.shopee.vn/8AMlSiiNfO