3
Trong đám đông vang lên tiếng reo mừng, vô số cánh tay lập tức đỡ lấy tôi, bao bọc tôi thật chặt ở giữa.
Ba tôi nhanh chóng chen vào.
Một người đàn ông hơn bốn mươi tuổi, lúc này ôm chặt tôi vào lòng, khóc òa lên.
Ông lại nhìn tôi từ đầu đến chân mấy lần.
Xác nhận tôi không sao, ông mới hỏi:
“A Dao, con có khó chịu ở đâu không? Lửa có bén vào người con không? Còn chú Trần đâu, chú ấy vào cứu con mà, con có thấy không?”
Bị nhiều người vây quanh như vậy, uất ức của kiếp trước cộng thêm nỗi sợ hãi của kiếp này ùa về cùng lúc.
Tôi bật khóc lớn:
“Chú Trần muốn hại con, chú ấy không phải người tốt, chính chú ấy phóng hỏa, chú nói muốn kéo con chết chung.”
Tôi còn chưa nói xong, trong đám đông lại vang lên tiếng hốt hoảng.
Tôi quay đầu, thì thấy nửa người chú Trần đang ló ra ngoài cửa sổ.
Khoảnh khắc nhìn thấy khuôn mặt đầy máu ấy, toàn thân tôi lạnh toát.
Trong chớp mắt, tất cả đều chú ý đến ông ta.
Họ đồng loạt hét lên với chú:
“Lão Trần, nhảy xuống đi, mau nhảy xuống!”
Tôi càng sợ hơn, trốn ra sau lưng ba, hoảng loạn hét:
“Ba, đừng cứu ông ta, ông ta muốn giết con!”
Ba tôi quá cuống nên chẳng nghe rõ lời tôi.
Ông xoa đầu tôi, nói:
“Chú Trần là ba nhờ đến cứu con đó.”
Rồi giao tôi cho một bác gái bên cạnh, tự mình lao vào đám đông.
Chú Trần nhanh chóng nhảy xuống.
Hình dạng ông ta lúc này thật sự kinh khủng.
Đầu bê bết máu, trên chân còn cắm rõ ràng một con dao, mặt bị khói hun đen thui.
Được mọi người đỡ xuống đất, ông ta chẳng thèm để ý đến bản thân, mà lập tức lao về phía tôi.
Ông ta ôm chặt lấy tôi, khóc ầm lên:
“A Dao, con sao rồi? Chú bị con dọa chết mất, con không biết lúc nãy con như điên vậy đâu, thấy chú là rút dao đâm.”
Ba tôi nghe vậy liền quay sang hỏi:
“Lý Dao, con dao trên chân chú Trần là con đâm sao?”
Giữa từng ấy ánh mắt nhìn vào, tôi không còn sợ nữa, òa khóc:
“Chú ấy nói chú ấy bị ung thư, chú muốn thiêu chết con, chính chú đốt nhà, chú giữ con lại, không cho con chạy.”
Vì quá sợ nên tôi nói năng lộn xộn.
Đúng lúc đó, chú Trần đưa tay xoa đầu tôi.
Ông ta nói với ba tôi:
“Con bé bị dọa thôi, lúc tôi vào, nó cứ la là tôi muốn hại nó. Tôi định kéo nó ra ngoài, mà nó lại cố trốn vào trong, tôi vừa bắt được thì không biết nó lấy đâu ra con dao đâm tôi.”
“Nếu không bị nó đâm, tôi đã cứu nó ra từ lâu rồi.”
Ông ta nở nụ cười giả tạo, ngồi xổm xuống, dịu giọng:
“Ung thư gì chứ, nếu chú thật sự bị ung thư thì sao còn làm công trình được? Chú khỏe re. A Dao, bình thường chú đối xử với con thế nào, con không rõ sao? Với lại con gái chú – Trân Trân là bạn thân của con mà.”
“Con chỉ bị sợ quá nên sinh ảo giác thôi. Ngoan, mai ba dẫn con lên thị trấn thay đổi không khí, vài hôm là ổn.”
Ba tôi nghe xong cũng sốt ruột vỗ nhẹ tôi:
“Sao con có thể nói chú Trần như vậy? Người tốt thế còn gì, sao hại con được. Lúc ba định vào cứu con, chú ấy là người xông vào đầu tiên. Con chỉ hoảng loạn thôi, nghe ba đi, tối về ngủ một giấc rồi sẽ không sao.”
Đúng lúc ấy, xe cứu hỏa chạy tới.
Ba tôi không kịp nói thêm, cùng dân làng hỗ trợ lính cứu hỏa dập lửa.
Lúc này, cả khoảng sân chỉ còn tôi và chú Trần.
Tôi theo phản xạ rùng mình, định chạy về phía ba.
Nhưng bị chú Trần chộp lại.
Ông ta lại ngồi xuống, nhẹ nhàng xoa tóc tôi, rồi nở nụ cười âm u.
Sau đó, bằng giọng chỉ đủ cho hai chúng tôi nghe, ông ta nói:
“Có vài chuyện, tôi không biết sao cô lại biết. Nhưng nếu dám nói lung tung, chú có cả trăm cách xử cô đấy.”
4
Tôi giật mạnh tay mình ra, không thèm quay đầu, chạy thẳng đến đứng cạnh ba.
Xung quanh đông người, ánh mắt phức tạp, nên ông ta không dám làm gì thêm.
Nhưng tôi vẫn cảm giác có một luồng ánh nhìn lạnh lẽo rình rập sau lưng mình không rời.
Lửa cuối cùng cũng được dập tắt, tầng một nhà tôi cháy hỏng nặng, may mắn tầng hai vẫn còn có thể ở được.
Mẹ tôi cũng tỉnh lại rồi.
Bà ôm chặt tôi, sợ hãi đến mức nước mắt rơi không ngừng.
Ba tôi thì bận rộn cảm ơn chú Trần.
Chú Trần xua tay, cười ngốc nghếch:
“Hàng xóm láng giềng cả mà, nói mấy chuyện này làm gì? Con bé không sao là tốt rồi, sau này đưa A Dao sang nhà tôi chơi nhé.”
Nói xong, ông ta lại vỗ vai ba tôi, hạ giọng đầy ẩn ý:
“Có điều con bé chắc bị hoảng, toàn nói linh tinh, hai người về nhớ dỗ dành nhiều vào.”
Ba tôi lập tức gật đầu đồng ý.
Tôi biết, bây giờ dù tôi có nói gì cũng chẳng ai tin.
Ngược lại còn khiến người ta cảm thấy tôi vô ơn bất hiếu.
Nên tôi lựa chọn im lặng.
Sáng hôm sau, ba đã ra chợ mua thịt heo tươi, còn xách theo một túi trứng gà đến nhà cảm ơn chú Trần.
Từ nhà chú trở về, tôi liền năn nỉ ba mẹ đưa tôi lên trấn trên mua mấy bình bình chữa cháy.
Ba trông thấy, liếc sang mẹ, rồi thở dài nặng nề.
Có lẽ ba cũng nghĩ tôi bị dọa đến hoảng loạn.
Mẹ ôm tôi, mắt đỏ hoe:
“A Dao, đừng sợ, nếu không ổn, cuối tuần mẹ đưa con đi khám bác sĩ nhé.”
Chú Trần chỉ bị thương ngoài da, băng bó xong là về nhà.
Vì chân bị thương không đi làm công trình được, nên mấy ngày đó, ông ta gần như quanh quẩn trước cửa nhà tôi.
Lúc thì hỏi mẹ tôi:
“Chị dâu, bao giờ lại lên trấn thế? Dạo này buôn bán dễ không?”
Lúc lại ghé sát, mặt cười giả tạo:
“A Dao, dạo này sao rồi? Tâm trạng khá hơn chưa? Có muốn ăn kẹo không? Chú rảnh lắm, chú đi mua cho con nè.”
Mỗi lần như vậy, tôi đều trừng ông ta một cái rồi quay đầu bỏ đi.
Thấy tôi không thèm để ý, hễ gặp ba tôi là ông ta lại nói:
“A Dao bị hoảng quá nên sinh ảo giác, đến tôi nó còn không nhận ra. Nghe nói để lâu sẽ thành bệnh tâm thần đó, con bé còn nhỏ, hai người xem thử tìm bác sĩ trên trấn coi sao? Đừng lo, cứ đi đi, có tôi trông con bé.”
Tối hôm đó, tôi nghe mẹ lén khóc trong phòng bên cạnh.
Ba chau mày, thở dài:
“Nghe nói khám tâm lý đắt lắm, hay để xem còn cách nào khác không, đợi thêm thời gian chắc sẽ ổn.”
Mẹ vừa khóc vừa nói:
“Đắt mấy cũng phải khám, con bé còn nhỏ, đợi lứa hàng này bán hết ngoài chợ, gom đủ tiền rồi đưa nó đi.”
Chưa đầy một tháng sau, dự báo thời tiết nói một tuần nữa sẽ có bão lớn.
Ba mẹ tôi lo sốt vó.
Họ đang tính cuối tuần đi trấn trên bán hàng kiếm tiền.
Bão đến thì mọi thứ đành phải dừng lại.
Chú Trần nghe tin, lại xuất hiện đúng lúc, khuyên ba tôi:
“Anh à, chuyện làm ăn quan trọng, nhưng A Dao cứ ở nhà là an toàn nhất. Nếu lo, để Trân Trân qua chơi với nó, tôi cũng phụ trông.”
Tôi níu chặt vạt áo mẹ, khóc xin họ đừng bỏ tôi ở nhà một mình.
Mẹ xoa đầu dỗ:
“Ngoan, chợ trên trấn loạn lắm, người ta chuyên bắt cóc trẻ con, lỡ con bị bắt thì mẹ sống sao nổi.”
Nhưng tôi vẫn khóc không chịu.
Ba tôi mềm lòng, do dự nói:
“Hay để đến ngày cuối của bão, lúc gió nhỏ lại rồi mình mới đi, bán rẻ cho xong rồi về.”
Tôi vẫn lắc đầu không đồng ý.
Cuối cùng, ba đành thở dài rồi nói:
“Thôi được rồi, không đi nữa. Không bán thì không bán, mất từng đó cũng chẳng sao.”