“Hai người vốn là bạn thân, em từ tay cô ấy cướp lấy vị trí ‘ Lệ phu nhân’, hưởng mọi đãi ngộ của quân nhân, bây giờ nhìn thấy cô ấy như vậy, có thấy xót xa chút nào không?”
“Chỉ là đưa cô ấy chút phụ cấp thôi em đã không chịu nổi, thế khi năm đó cô ấy biết hết mọi sự thật, cô ấy đã đau đến thế nào?!”
“Anh và cô ấy không còn khả năng quay lại nữa, em không thể buông tha cho cô ấy sao?”
Tiếng thút thít của người phụ nữ vang lên ngắt quãng.
Tôi nghe mà thấy nhàm chán.
Cho đến khi chiếc xe địa hình mang biển quân đội quen thuộc dừng lại trước mặt.
Chưa kịp để chiến sĩ mở cửa xe, một bé trai đáng yêu từ hàng ghế sau đã nhảy xuống, nhào vào lòng tôi vui vẻ hét lên:
“Mẹ ơi!”
“Mẹ ơi, mẹ có thấy Trần Trần trên tivi không? Trần Trần có ngoan và giỏi không?”
Tôi khẽ cạ ngón tay lên chóp mũi nhỏ của con, cười dịu dàng cưng chiều:
“Đúng vậy, Trần Trần giỏi nhất luôn.”
Một bàn tay lớn ôm lấy đứa nhỏ từ trong lòng tôi, gương mặt điển trai vừa xuất hiện trên màn ảnh ban nãy giờ hiện ngay trước mắt, chỉ là biểu cảm hơi ghét bỏ.
“Lớn tướng rồi còn bắt vợ ba bế, con biết con nặng cỡ nào không? Mệt vợ ba thì ba xử con đấy.”
“Ba nói bậy! Chính ba cũng hay bắt mẹ bế mà, xấu hổ ghê!”
Tôi cười nhìn hai cha con đấu khẩu, chuẩn bị lên xe.
Đằng sau bỗng vang lên giọng nói kinh ngạc của Lệ Thừa Tiêu.
“Linh Hy, vị này là…?”
Tôi quay người lại, lễ phép giới thiệu:
“Đây là chồng tôi, Kỷ Thừa Trạch.”
Lệ Thừa Tiêu ngây ra một lúc vẫn chưa hoàn hồn, vẻ mặt đầy nghi hoặc:
“Chỉ huy Kỷ ai mà không biết, năm nay anh ta mới điều về, sao có thể kết hôn được.”
“Tô Linh Hy, cô nói dối cũng nên có mức độ.”
Cũng đúng, là tướng lĩnh trẻ tuổi nhất quân khu, Kỷ Thừa Trạch luôn sống kín tiếng. Năm đó chúng tôi chỉ tổ chức một lễ cưới đơn giản tại nơi đóng quân, gần như chẳng ai biết.
Lệ Thừa Tiêu không hay cũng là lẽ thường.
Kỷ Thừa Trạch buông một tay ra, nắm lấy tay tôi.
“Hai vị đây chắc là đội trưởng Lệ và phu nhân nhỉ?”
“Thường nghe vợ tôi nhắc tới, danh tiếng đã lâu.”
Câu này mang chút mỉa mai, sắc mặt Lệ Thừa Tiêu lập tức trắng bệch.
Anh ta không lên tiếng, ánh mắt chỉ dán chặt vào đôi tay đang nắm lấy nhau của chúng tôi.
Còn Hứa Vi bên cạnh, đến nước mắt trên mặt cũng quên không lau, ngây người nhìn chúng tôi lên xe rời đi.
Sau khi dỗ con ngủ, người đàn ông kia cứ lẽo đẽo theo sau tôi, như một chú chó quân đội to xác ỉu xìu cụp tai.
Tôi thấy buồn cười, quay lại nâng mặt anh lên hỏi:
“Sao thế? Chỉ ăn một bữa với họ thôi mà, từ đầu tới cuối đều có ba người.”
“Anh biết… là cô giúp việc phát hiện ra cái này.”
Anh giơ lên hộp mỹ phẩm kia.
Lúc này tôi mới nhớ ra mình quên đem bỏ.
“À, người ta đã tặng rồi, thì để lại cũng tiện cho cô giúp việc dùng.”
“Hơn nữa, em cũng có quà cho anh mà.”
Tôi lấy chiếc cà vạt đặt bên cạnh, ướm thử lên người anh.
“Ừm, hợp lắm.”
Ánh mắt người đàn ông lập tức sáng rỡ.
Chỉ là vẫn cứng đầu không chịu thừa nhận mình vì chuyện nhỏ đó mà dằn vặt bản thân nãy giờ.
Anh dựa đầu vào gáy tôi, hít sâu một hơi.
“Vợ ơi, tối nay để anh tắm cho em nhé, kỳ cọ kỹ một chút, suýt nữa dính phải thứ dơ bẩn rồi…”
……
Tôi tưởng rằng sau hôm đó, giữa tôi và Lệ Thừa Tiêu sẽ chẳng còn liên hệ nào nữa.
Không ngờ một tuần sau, dì lao công phụ trách dọn dẹp ở khu Tiểu Khu Bình An bất ngờ gọi điện tới.
Giọng dì trong điện thoại có chút hốt hoảng:
“Phu nhân, hôm nay tôi đến dọn dẹp, thấy trước cửa nhà có một đống tàn thuốc rất lớn.”
“Hành lang toàn mùi rượu với khói thuốc, suýt nữa khiến tôi ngất xỉu.”
“Trong nhà thì không có dấu hiệu có người đột nhập.”
“Nhưng trưởng ban Trương dưới lầu nói mấy ngày nay luôn nghe thấy âm thanh kỳ lạ vang lên từ hành lang, liệu có phải là gián điệp do thám gì đó không…”
Tôi cau mày. Tuy khu Bình An đã cũ, nhưng vài năm trước được Kỷ Thừa Trạch tiếp quản, anh ấy đã bố trí người quản lý cẩn thận, nên hiếm có người khả nghi qua lại.
Mà nếu thực sự là gián điệp, sao lại ngu ngốc ngồi lỳ ở cửa mà chẳng hành động gì?
Tôi cho người lắp một camera theo dõi.
Hôm sau, trong video, xuất hiện Lệ Thừa Tiêu râu ria lởm chởm.
Anh ta rõ ràng đã uống rượu, ngồi tựa vào tường, hết điếu thuốc này đến điếu khác.
Tôi vừa định gọi cho chiến sĩ cận vệ báo cảnh sát thì hình ảnh bất ngờ thay đổi—Hứa Vi cũng xuất hiện.
Cô ta không biết đã khóc bao lâu, mắt sưng húp đỏ hoe.
“Anh rốt cuộc định bao giờ mới về nhà?”
“Người ta bây giờ là phu nhân chỉ huy Kỷ, chẳng cần anh quan tâm nữa, sao anh cứ lảng vảng ở đây làm gì?”
“Em mới là vợ của anh, mấy ngày nay anh có nhìn em một lần cho tử tế không? Lệ Thừa Tiêu, anh còn nhớ lời thề năm xưa không? Tất cả đều là giả sao?”
Người đàn ông vốn im lặng bỗng nhiên bật dậy.
Hai tay siết cổ cô ta, mắt đỏ ngầu.
“Cô còn dám nhắc đến chuyện năm xưa?”
“Nếu không phải vì cô! Tôi sao lại phản bội Linh Hy, sao lại hết lần này đến lần khác tổn thương cô ấy!”
“Đêm đó chính cô cố ý mặc quân phục của cô ấy dụ dỗ tôi, tưởng tôi không biết à?”
Mặt Hứa Vi tím tái như gan heo, gần như nghẹn thở phản bác:
“Chính là… anh… bảo em mặc…”
Bàn tay anh ta siết mạnh hơn, ánh mắt điên dại.
Tôi sợ xảy ra án mạng, lập tức gọi cho đội cảnh vệ đóng quân gần đó.
Đồng thời ra lệnh liệt Lệ Thừa Tiêu vào danh sách cấm tiếp xúc.
Tưởng như thế là chấm dứt.
Không ngờ vài ngày sau, trên đường đưa Trần Trần đi học, tôi lại gặp Lâm Huệ.
Bà ta đã không còn là người phụ nữ yếu đuối năm xưa.
Mặc trên người bộ quân phục mới dành cho vợ quân nhân, ngồi trên chiếc xe lăn đời mới, khuôn mặt không có lấy một nếp nhăn, nhưng trông cứng đờ.
Đó là dấu hiệu của việc dùng mỹ phẩm quá mức.
Bà ta quan sát tôi từ đầu đến chân, trong mắt ánh lên vài tia tính toán.
“Linh Hy, cô còn nhớ tôi không? Tôi là dì Lâm đây.”
Gần đây đúng là toàn gặp lại người cũ.
Chỉ là lần này tôi không còn kiên nhẫn, định bảo tài xế lập tức lái đi.
Không ngờ bà ta bỗng hét lên the thé…
“Là cô, chính cô đã xúi Thừa Tiêu bắt tôi đứng nghiêm chào trước mộ mẹ cô đúng không?”
Tôi sững lại, không ngờ Lệ Thừa Tiêu thực sự đã nhắc đến chuyện này.
Thấy vẻ mặt tôi như bị đoán trúng, vẻ tức giận trên mặt Lâm Huệ càng tăng.
“Tôi còn không biết cô có mưu đồ gì sao? Thấy nhà họ Lệ phất lên, cô không nghĩ chia phần thôi đâu, còn dám xúi nó bắt tôi đi chào cái mộ đó!”
“Năm đó là cha cô cứ khăng khăng đòi đến với tôi, tôi chỉ là một người phụ nữ yếu đuối, bám vào chiếc phao cuối cùng thì có gì sai? Tôi chẳng có nỗi khổ tâm chắc?”
“Cô kết hôn với Thừa Tiêu, tôi vì nể mặt mẹ cô mà đồng ý ngay từ đầu, không ngờ cô sống chết không chịu rót trà đổi cách xưng hô với tôi. Lúc đó tôi đã biết cô không phải dạng dễ chơi!”
“Cô và mẹ cô, đều giả tạo như nhau. Mẹ cô ngày trước miệng thì nói thương tôi, thế mà hôm xảy ra chuyện ném đồ vào tôi chẳng chút nương tay. Tất cả đều do bà ta tự chuốc lấy!”
Nhiều năm trôi qua, tôi tưởng lòng mình đã sớm tĩnh lặng.
Vậy mà vẫn bị người đàn bà mặt mũi vặn vẹo trước mặt khơi dậy lửa giận.
Tôi liếc mắt ra hiệu cho tài xế trong xe.
Người đàn ông vạm vỡ lập tức bước xuống, đứng thẳng tắp trước mặt bà ta, động tác gọn gàng chuyên nghiệp.