Chương 2

“Vậy thì sao?”

Tôi bình tĩnh nhìn anh, ánh mắt không gợn sóng.

“Không cần cố tỏ ra kiên cường trước mặt tôi, từng ấy năm qua, tôi chỉ hy vọng em sống tốt, chứ không phải như bây giờ.”

Như bây giờ là như thế nào?

Kính xe phản chiếu hình bóng của tôi.

Một bộ quân phục huấn luyện bình thường, đi giày dã chiến, trong túi đeo vai là nguyên liệu nấu ăn.

Trông như một người nhà quân nhân bình thường đang tất bật vì cuộc sống.

Nhưng so với bản thân trước đây lúc nào cũng phải chỉn chu, thì bây giờ chẳng có gì không tốt.

Tôi mỉm cười, không hề tức giận.

“Tôi thấy rất tốt.”

Vẻ mặt người đàn ông sững lại.

“Linh Hy, em thật sự đã khác xưa rồi.”

“Ừ, nhiều người đều nói vậy.”

Nói xong tôi xoay người lên lầu, không ngoái đầu lại lần nào.

Đẩy cửa căn phòng ở tầng năm.

Bài trí trong nhà vẫn giống hệt thời điểm này năm ngoái.

Bên cạnh chiếc TV cũ là tấm ảnh mẹ tôi mặc quân phục, hương trong lư đã tàn từ lâu.

Tôi thành thạo cắm ba nén hương mới, buộc tạp dề rồi vào bếp.

Ba món một canh nhanh chóng được dọn lên bàn, bên kia là bát cơm chưa có ai động đũa, tôi ăn rất chậm.

“Mẹ, hôm nay con gặp lại Lệ Thừa Tiêu rồi.”

“Đừng vội tức giận, anh ta không bắt nạt được con đâu, hơn nữa con cũng không còn ngốc như trước nữa.”

Thứ đáp lại tôi chỉ có tiếng gió rít ngoài cửa sổ.

Không thấy ngon miệng, tôi đặt đũa xuống bước vào phòng ngủ, lật ra một quyển album cũ.

“Nhìn xem năm đó mẹ oai phong thế nào, cứ xem ảnh mãi thì chán lắm.”

Album còn chưa mở, một tấm ảnh rơi xuống đất.

Tôi cúi người nhặt lên, trên ảnh là Lệ Thừa Tiêu, tôi và Hứa Vi.

Ba gương mặt trẻ trung cười rạng rỡ trước ống kính.

Tôi khoác tay hai người đứng ở giữa, cười tươi nhất – má phải còn có vết bầm do huấn luyện để lại.

Đó là mùa hè năm tôi mười ba tuổi.

Người đến đòi nợ gây sự ở nhà họ Lệ, hàng xóm đều đóng chặt cửa, ngay cả ba mẹ tôi cũng không dám can thiệp.

Nhưng tôi đã lao ra.

Cây gậy lẽ ra nên giáng xuống người Lệ Thừa Tiêu, cuối cùng lại nện mạnh lên mặt tôi.

Xương gò má nứt, tôi phải dưỡng thương suốt kỳ nghỉ hè.

Mẹ đau lòng, cấm tôi qua lại với nhà họ Lệ.

Cho đến khi mẹ Lệ kéo theo cái chân bị thương quỳ trước cửa nhà tôi không ngừng cảm ơn, mẹ tôi mới mềm lòng.

Từ đó suốt mười năm, trên bàn cơm nhà tôi luôn có sẵn một phần bát đũa dành cho Lệ Thừa Tiêu, vào dịp lễ tết cũng có phần quần áo mới cho anh ấy.

Khi rảnh mẹ sẽ giúp mẹ Lệ trông nom cửa hàng tạp hóa, có người tới gây chuyện bà có thể mắng đến mức đối phương không dám quay lại.

Hai người họ xưng hô với nhau như chị em.

Nhưng không ai ngờ được, người em gái nói lắp đó lại trèo lên giường của chồng chị mình.

Lúc tôi trở về nhà, tất cả mọi thứ đều đã bị đập phá tan tành.

Mẹ tôi đứng giữa đống hoang tàn khóc nức nở, trên mặt in hằn dấu tay, cha tôi thì che chắn cho người phụ nữ kia đứng phía sau.

“Ly hôn đi, tất cả đều để em, anh chỉ cần A Huệ.”

Lệ Thừa Tiêu bên cạnh cuống cuồng kéo lấy Lâm Huệ, lại bị mẹ tôi tát cho hai cái.

Tôi đẩy mẹ một cái, nhìn bà ngồi bệt xuống đất, ánh mắt không thể tin nổi nhìn tôi.

Khi đó tôi vừa khóc vừa nói ra lời tổn thương nhất:

“Mẹ, mẹ lấy tư cách gì đánh Thừa Tiêu.”

Ký ức hỗn loạn ấy, dừng lại ở bức ảnh nhỏ này.

Sau khi ly hôn với Lệ Thừa Tiêu, tôi đã đốt sạch mọi thứ liên quan đến anh ta, không ngờ vẫn còn sót một tấm.

Đang định ném tấm ảnh vào thùng rác thì ngoài cửa vang lên tiếng gõ.

Tưởng là dì Trương hàng xóm năm nào cũng tới đưa bánh chẻo, tôi liền mở cửa.

Lại thấy Hứa Vi đang khoác tay Lệ Thừa Tiêu.

Cô ta cười rạng rỡ như hoa:

“Linh Hy, lâu quá không gặp! Bao nhiêu năm rồi mà cậu chẳng thay đổi gì cả.”

“Thừa Tiêu không từ chối nổi mình, đến đột ngột như vậy không làm phiền cậu chứ?”

Tôi bình tĩnh nhìn hai người.

“Không mời vào đâu, có chuyện gì không?”

Hứa Vi bị tôi chặn lại bằng một câu không quá cứng cũng chẳng mềm, hơi tủi thân quay sang nhìn người đàn ông bên cạnh.

“Hứa Vi muốn gặp em, mang theo chút quà, không có ác ý.”

Người đàn ông đặt hộp quà ở ngay cửa.

Hứa Vi lập tức giới thiệu:

“Bộ mỹ phẩm này mình dùng rất tốt, nghĩ cậu cũng cần. Trước kia tụi mình hay chia sẻ mấy thứ này mà.”

Tôi cúi mắt nhìn, trông giống loại cô giúp việc nhà tôi đang dùng.

“Tấm ảnh đó…”

Hứa Vi đột nhiên đỏ mắt: “Linh Hy, bao nhiêu năm rồi mà cậu vẫn chưa buông bỏ.”

Tôi vò tấm ảnh thành cục rồi ném vào thùng rác: “Cậu nghĩ nhiều rồi.”

Cô ta làm bộ định nắm lấy tay tôi, rồi lại khựng lại giữa không trung.

“Mình biết trong lòng cậu vẫn còn vướng mắc. Nếu hai người vẫn còn bên nhau, hôm nay lẽ ra là kỷ niệm ngày cưới.”

“Chuyện năm đó mình bất đắc dĩ, nếu cậu thật sự buông bỏ rồi, thì để bọn mình mời cậu ăn một bữa. Cuộc sống có gì khó khăn cứ nói, dù sao cũng là bạn cũ cùng chiến đấu.”

Tôi gần như không cần nghĩ, đã định từ chối.

Nhưng trên bàn thờ bỗng vang lên một tiếng “bốp” từ nén nhang tóe lửa.

Tôi mỉm cười, đổi ý:

“Được.”

Hứa Vi bắt đầu nói nhiều hơn.

Cử chỉ nhỏ cũng nhiều hơn.

Một bên kể về chuyến du lịch lãng mạn tháng trước với người đàn ông kia ở Thổ Nhĩ Kỳ, một bên chờ đèn đỏ thì lấy tay thoa son dưỡng môi cho anh ta.

“Năm nào vào đông cũng phải nhắc, lần trước hôn mạnh quá còn chảy máu, mãi chẳng nhớ được.”

Người đàn ông nắm lấy cổ tay cô ta, có chút bực: “Đừng làm loạn nữa.”

“Ái chà, quên mất có Linh Hy ở đây. Linh Hy cậu không để ý chứ? Mình và Thừa Tiêu quen thế rồi…”

Tôi nhẹ nhàng ngắt lời:

“Dĩ nhiên không.”

“Cảnh tượng hai người lăn lộn trên giường năm đó tôi còn thấy rồi, chút này thì đáng gì.”

Trong xe lặng như tờ.

Cuối cùng cũng yên tĩnh.

Tôi nhìn phong cảnh ven đường, chợt nghĩ nếu mẹ còn sống, chắc cũng sẽ ngạc nhiên trước những thay đổi hiện tại.

Năm đó cha tôi nhất quyết ly hôn để đến với Lâm Huệ, gần như khiến mẹ phát điên.

Mà tôi lén kết hôn với Lệ Thừa Tiêu, đã hoàn toàn giết chết bà.

Ban đầu tôi chỉ hận cha và Lâm Huệ.

Chính sự phản bội của họ đã biến mẹ tôi từ một nữ quân nhân mạnh mẽ trở thành người phụ nữ đa nghi đầy oán hận.

Thời gian tàn nhẫn dần ăn mòn sức sống của bà.

Về sau, tôi lại hận chính mình.

Sau khi tổ chức tang lễ cho mẹ xong, tôi đến đơn vị biên phòng ở một tháng – vào đúng kỳ nghỉ tân hôn lẽ ra phải có.

Khi ấy, người duy nhất tôi không hận, chính là Lệ Thừa Tiêu.

Anh là một viên ngọc bị phủ bụi, là chiến sĩ có số phận gập ghềnh nhưng kiên cường không khuất phục.

Trước khi rời đi, tôi nhờ Hứa Vi chăm sóc anh.

Cô ta chăm sóc rất tốt, ở khu nhà tân hôn nấu ăn gọn gàng nhanh nhẹn, bốn món một canh đầy đủ hương sắc.

Tôi thật lòng biết ơn cô ta.

Năm đó, quan hệ giữa ba người chúng tôi càng thêm gắn bó.

Lệ Thừa Tiêu đối với tôi ngày càng tốt.

Tiền thưởng lần đầu lập công, anh đem toàn bộ mua cho tôi chiếc đồng hồ chiến thuật tôi yêu thích.

Ngày sinh nhật tôi, anh đốt pháo hoa khắp thành phố để chúc mừng.

Mỗi lần huấn luyện dã ngoại trở về, anh đều hủy hết họp hành để ở bên tôi.

Tôi chưa từng nghi ngờ.

Anh yêu tôi đến tận xương tủy.

Cho đến một lần tình cờ, tôi một mình đến văn phòng anh.

Cánh cửa phòng nghỉ khép hờ vang lên âm thanh mờ ám.

Tôi đẩy cửa.

Hai thân thể trần trụi như lưỡi dao đâm thẳng vào mắt tôi.

Tôi gào lên thất thanh.

Anh lao tới che người phụ nữ bên dưới với tốc độ chớp nhoáng.

“Ai cho em vào!”

“Cút ra ngoài!”

Tôi như phát điên, vớ bất cứ thứ gì bên cạnh mà ném.

Máu chảy từ trán Lệ Thừa Tiêu, nhưng anh vẫn ôm chặt lấy người trong lòng.

Tôi đập vỡ hết mọi thứ có thể đập trong phòng.

Nhưng không dám lại gần họ—

Họ từng là hai người tôi yêu quý nhất trên đời.

Nỗi sợ bóp nghẹt tim, răng tôi va lập cập:

“Hứa Vi, cậu nhìn tôi đi.”

Người phụ nữ khóc đến sưng cả mặt, từ trong chăn vùng vẫy bò xuống quỳ trước mặt tôi.

“Linh Hy, xin lỗi.”

“Mình và Thừa Tiêu là sai, nhưng chúng mình thật lòng yêu nhau.”

“Cầu xin cậu, hãy thành toàn cho chúng mình được không?”

Dáng vẻ thấp hèn đó của cô ta, giống hệt lúc lần đầu gặp khi bị đám lưu manh chặn ở góc sân huấn luyện.

Cũng chính khi ấy, để bảo vệ cô ta, tôi – học viên ưu tú – lần đầu tiên bị kỷ luật.

Tôi từng tự tay trao bó hoa cưới cho cô ta.

Chúc cô ta tìm được hạnh phúc.

Giờ đây, cô ta nằm trong vòng tay chồng tôi, cầu xin tôi buông tay.

Nước mắt lăn dài, giọng tôi run rẩy.

“Bắt đầu từ khi nào?”

Môi cô ta run rẩy, không thể thốt nên lời.

Anh thay cô ta trả lời.

“Chuyện đó quan trọng sao? Em làm đủ chưa, đây là doanh trại quân đội, không phải nhà em.”

“Không quan trọng sao?! Lệ Thừa Tiêu! Cái này không quan trọng sao?!”

Tôi gào lên khản cổ.

Anh đứng đó trần trụi, ánh mắt bình thản.

“Được! Nói cho em biết!”

Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện

https://s.shopee.vn/8AMlSiiNfO