6
Anh đuổi tới chỉ trong vài bước, ngay góc tường đã đưa tay chặn tôi lại, kẹp giữa người anh và bức tường.
Ánh đèn mờ ảo rọi xuống gương mặt anh, góc cạnh rõ ràng, ánh mắt không còn lạnh lùng mà ngập tràn mị hoặc, hoang mang, tủi thân, sợ hãi.
Cổ áo sơ mi bị tôi giằng lúc nãy hơi xộc xệch, lộ ra xương quai xanh và một mảng da mỏng phớt hồng.
Tim tôi đập như trống.
Không dám nhìn thẳng vào mắt anh.
“Bé ngoan…”
Anh nghiêng đầu sát tai tôi, giọng nói giống hệt trên mạng, dịu dàng dè dặt:
“Là em phải không?”
Tai tôi nóng ran như bị thiêu.
Không được! Không thể đầu hàng trước sắc đẹp!
Lúc anh lơi tay, tôi cúi người lách ra từ dưới cánh tay anh, cắm đầu chạy về phòng, khóa trái cửa.
Tim đập loạn, trằn trọc không ngủ suốt đêm.
7
Sáng hôm sau, mắt thâm như gấu trúc, tôi kéo Trần Vọng đi ăn sáng.
Ai ngờ Hạ Dã cũng có mặt, mắt cũng thâm quầng.
Trần Vọng liếc qua liếc lại:
“Anh Hạ thất tình thì em biết rồi, nhưng em gái à, sao mắt em cũng như gấu trúc vậy? Yêu đương rồi hả?”
Hạ Dã hít sâu:
“Tôi không thất tình.”
Tôi cứng mặt:
“Em cũng không có yêu đương gì hết.”
Ánh mắt Hạ Dã u oán, như một chú chó ngao Tây Tạng bị chủ vứt bỏ, lặng lẽ tố cáo tôi.
Giây tiếp theo, anh nhẹ nhàng đẩy đĩa bánh sầu riêng mà tôi ngại không dám lấy sang phía tôi.
Còn ly sữa đậu nành cũng được anh đẩy lại gần tay tôi thêm mười phân.
Tim tôi run rẩy.
Trần Vọng “ồ” lên một tiếng, vươn tay gom hết về trước mặt:
“Mặt trời mọc đằng Tây hả trời? Anh Hạ đưa đồ ăn cho tôi sao? Tình anh em thiêng liêng dữ vậy?”
Mặt Hạ Dã tối sầm.
Anh giơ chân định đá, nhưng chân giơ đến nửa chừng, liếc thấy tôi đang nhìn, đành ngừng lại giữa không trung rồi từ từ rút về.
Anh quay mặt ra cửa sổ, đường nét trên mặt căng cứng, chắc là đang nghiến răng lắm rồi.
Trần Vọng không biết gì, cười hớn hở đẩy đồ lại cho tôi:
“Em gái, anh chịu không nổi mùi sầu riêng đâu, em ăn đi. Sữa đậu nành uống lúc còn nóng nè.”
Hạ Dã: “……”
Tôi lén bật cười.
Phải nói là bánh sầu riêng này ăn cũng ngon thật.
Trần Vọng ngơ ngác:
“Sao em gái lại cười?”
Tôi cảm khái:
“Anh à, anh đúng là… người thông minh tuyệt đỉnh.”
Hạ Dã ngồi đối diện, vành tai… đỏ ửng trông thấy.
8
Trần Vọng đề nghị đi cắm trại trên đảo để xem khu homestay mới của anh ấy.
Tôi vừa gật đầu, Hạ Dã đã nhàn nhạt lên tiếng:
“Tôi cũng đi.”
Ở bến cảng, Hạ Dã là người lái du thuyền chở cả nhóm.
Gió biển lớn, tôi vừa cảm thấy lạnh, vai đã được choàng thêm một tấm chăn mỏng.
Hạ Dã lặng lẽ khoác lên người tôi, ngón tay dài khẽ vuốt tóc tôi sang một bên.
Mặt tôi đỏ ửng ngồi xuống.
Anh ngồi kế bên, mắt nhìn xa xăm như thể vừa rồi không phải là anh.
Trần Vọng đưa thêm một tấm mền mỏng:
“Em gái, gió biển lớn lắm… ủa? Anh Hạ nhanh tay ghê.”
Vừa nói vừa tự quấn chăn cho mình.
Du thuyền tăng tốc, Trương Cảnh Nhiên đang lái thì cười gian, đột ngột đánh tay lái.
Hạ Dã nghiêng người sát lại, giọng mang vẻ tủi thân vang bên tai tôi:
“Em nói bạn trai cũ quay lại là gạt tôi đúng không?
Cái tay áo trong ảnh đó giống hệt áo khoác anh em em mặc.”
Gió biển và tiếng động cơ là lớp ngụy trang hoàn hảo.
Anh ấy nhận ra rồi.
Tôi thẳng thắn:
“Đúng, là em gạt.
Anh hung dữ như vậy, còn xô em đau điếng, em không muốn ở bên người vừa hung vừa hai mặt như anh.”
Anh sững người, khí thế tụt xuống hẳn, lí nhí giải thích:
“Anh không biết là em… Nếu biết là em, chắc chắn anh sẽ không làm vậy.
Em biết mà, với em anh chưa bao giờ hung cả.”
Giọng anh càng thấp, như đang lấy lòng:
“Lần trước em nói bánh sầu riêng bên này không ngon, anh đã bảo đầu bếp tập cả nửa tháng rồi.
Sáng nay định đem tặng em bất ngờ đó.”
Trái tim tôi khẽ run.
Nhớ lại thời gian yêu xa, anh ấy gửi dụng cụ vẽ, ru tôi ngủ…
Rồi nghĩ đến mấy hành động vụng về như đưa chăn, đẩy ly sữa…
Tự dưng cơn giận cũng vơi đi quá nửa.
Anh thấy tôi không phản bác, lại tiến sát hơn, giọng dụ dỗ:
“Em không thể cứ chặn anh một phát là xong.
Mình có thể nói chuyện đàng hoàng mà.”
Tôi quay đầu đi:
“Dù sao em cũng đơn phương chia tay rồi.”
Anh cắn môi, đôi mắt như chó con bị bỏ rơi:
“Anh biết anh sai rồi, bé ngoan, anh thật sự không cố ý hung với em đâu.
Em đánh anh, mắng anh, đá anh thế nào cũng được, nhưng đừng chia tay mà, được không?”
Anh bỗng nói sốc:
“Hay là em cũng xô anh thử đi?
Anh hứa sẽ lăn mười mét cho em hả giận!”
Tôi bật cười, hừ nhẹ một tiếng nhưng không nói rõ là từ chối nữa.
Ở một góc anh không nhìn thấy, ngón tay anh khẽ chạm vào tay tôi.
Thấy tôi không rụt lại, anh càng gan hơn, lại gần thêm chút nữa.
Anh hạ giọng, dùng đúng giọng trầm quyến rũ trên mạng:
“Em biết mà, từ nhỏ anh chưa từng có bạn gái.
Em là người đầu tiên, cũng là người cuối cùng.
Đừng chia tay nữa, được không?”
Tôi bĩu môi quay sang liếc anh một cái đầy kiêu ngạo.
Trong mắt anh thoáng qua tia cười, lòng bàn tay ấm áp siết lấy tay tôi, mười ngón đan chặt.
Trương Cảnh Nhiên có vẻ thấy biển lặng quá, lại đánh tay lái gấp, khiến du thuyền ngoặt thành một đường cong gấp khúc.
“Aaaa—!”
Tôi không kịp phòng bị, hét lên một tiếng, theo quán tính bị quăng sang bên.
Hạ Dã phản ứng nhanh như chớp, vươn tay dài kéo tôi vào lòng.
Cả người tôi ngã vào ngực anh, má áp vào hõm vai lạnh lạnh.
Ôm… ôm trọn rồi luôn!
“Trương Cảnh Nhiên!!”
Hạ Dã siết chặt tôi, gào lên với người đang lái:
“Biết lái tàu không đấy! Không biết thì nhảy xuống!”
Trương Cảnh Nhiên rụt cổ, nhỏ giọng cãi:
“Anh Hạ, chẳng phải anh thích tốc độ và cảm giác mạnh nhất à?
Lần trước còn phóng tàu cao tốc, anh còn…”
Hạ Dã đỏ cả tai, nhưng tay vẫn ôm tôi không buông, nghiêm giọng:
“Tôi… giờ tôi không thích nữa thì sao?!
Lái cẩn thận vào, náo nữa là tôi ném cậu xuống cho cá ăn.”
Cái người từng mê tốc độ và mạo hiểm như anh, chỉ vì tôi bị ngã một chút mà cuống cuồng như vậy.
Trần Vọng quay đầu lại, nhìn tay Hạ Dã đặt chắn trước tay cầm ghế bên tôi, nghi hoặc hỏi:
“Em gái, anh Hạ có phải bị em nắm thóp gì không?”
Tôi chỉ cười không đáp.
Nắm thóp?
Cả mạng anh ấy, tôi còn đang giữ trong lòng bàn tay đây này.
9
Tại khu cắm trại, mọi người chơi bóng chuyền bãi biển.
Hạ Dã hiếm khi chủ động đòi về chung đội với tôi.
Trần Vọng vui ra mặt.
Dù sao được chung đội với Hạ Dã là nắm chắc phần thắng.
Trương Cảnh Nhiên đập bóng chuẩn không cần chỉnh.
Tôi không đỡ được, cắm mặt xuống cát, cực kỳ thảm.
Hạ Dã vội vàng đỡ tôi dậy, cau mày lo lắng:
“Có đau không?”
Tôi lắc đầu, chỉ thấy mất mặt thôi.
Sắc mặt Hạ Dã trầm xuống, liếc lạnh sang Trương Cảnh Nhiên:
“Xem anh trả thù cho em.”
Tiếp theo là màn solo của Hạ Dã.
Anh ra đòn dứt khoát, đập bóng như vũ bão, đánh bên kia te tua tơi tả.
Trương Cảnh Nhiên bị bóng đập tím mấy mảng, vừa ôm người vừa kêu trời.
Tối đến, tiệc lửa trại rộn ràng, không khí vô cùng náo nhiệt.
Hạ Dã cầm micro, vừa nhìn chằm chằm tôi vừa hát tình ca.
Giọng anh trầm thấp, gợi cảm, ánh mắt như có móc câu, khóa chặt lấy tôi.
Như một con công xòe đuôi, cố gắng tỏa sáng hết mức có thể.
Trần Vọng vừa nướng thịt vừa tặc lưỡi:
“Không hổ là anh Hạ của tôi.
Hôm qua còn sống dở chết dở, hôm nay hồi máu đầy cây.”
Chỉ có tôi biết, anh hát cho ai nghe.
Mặt tôi đỏ bừng, nghiêng đầu né tránh ánh mắt anh, tim đập như trống làng.
Người ta khi lúng túng thường rất bận rộn, tôi cầm cốc bên cạnh uống một ngụm, nào ngờ là rượu mạnh, cay xộc vào cổ họng khiến tôi ho sặc sụa.
Hạ Dã đặt micro xuống, ngồi bên cạnh tôi, khóe môi cong lên:
“Sao? Rượu của tôi ngon lắm à?”
Anh nhìn chằm chằm vào môi tôi đang ươn ướt vì rượu, ánh mắt nóng rực.
Tôi đặt ly xuống, cố tỏ ra bình tĩnh, nhưng mặt nóng như muốn bốc cháy.
Anh ghé sát tai tôi, giọng trầm thấp như dỗ dành:
“Mặt em đỏ lên rồi đấy, dễ thương ghê.”
Nói xong không chờ tôi đáp, anh quay người đi chọn bài mới, ánh mắt vẫn liếc nhìn tôi không ngừng.
Không biết là do lửa trại quá rực, trăng đêm quá đẹp, hay do ly rượu kia bắt đầu ngấm, cả người tôi lâng lâng, ánh mắt mơ màng nhìn anh hát.
Anh phát hiện ánh nhìn của tôi, đang hát thì lệch mấy tông một lúc.
Trương Cảnh Nhiên chen tới, cười nịnh:
“Em gái Tiêm Tiêm, nghe nói em du học ở nước ngoài, học ngành gì vậy?”
Tôi còn chưa kịp trả lời, Hạ Dã đã đi thẳng đến, chắn giữa tôi và anh ta, mắt lạnh lùng:
“Không liên quan đến anh.”
Rồi thêm câu nữa:
“Tránh xa cô ấy ra.”
Y như một con sói con giữ của.
“Tự nhiên hung dữ vậy?”
Tôi không nhận ra, giọng mình đã pha chút men say, mềm mại như kẹo dẻo.
Sắc mặt Hạ Dã dịu xuống tức thì, giọng anh cũng mềm theo, còn mang chút tủi thân:
“Anh ta dòm ngó bé ngoan của anh, anh không gắt mới lạ.”
Anh vươn tay, ngón tay nhẹ nhàng chạm vào má tôi:
“Em thật sự say rồi à?”
“Một chút.”
Tôi thành thật thừa nhận, đầu óc quay mòng mòng.
“Em đi nhà vệ sinh chút.”
Trần Vọng chỉ về phía bên trái:
“Cứ đi thẳng, tầm hai trăm mét.”
Tôi lấy nước lạnh vỗ mặt, nhưng nhiệt độ chẳng giảm là bao.
Cố gắng tỉnh táo lại.
Vừa ra khỏi nhà vệ sinh, một bóng người cao lớn chặn đường tôi.
Hạ Dã kéo tôi vào lòng, mùi rượu nhè nhẹ trộn với hương tuyết tùng bao phủ quanh người.
“Bé ngoan,”
Anh kề sát tai tôi, giọng khàn khàn đến mức không thể tin nổi:
“Em biết ánh mắt em nhìn anh lúc nãy giống gì không?”
Tôi ngẩng đầu mơ màng nhìn anh, lắc đầu.
“Giống như một chú thỏ con bị lạc, ngơ ngác đi nhầm vào hang sói.”
Anh siết eo tôi, cánh tay mạnh mẽ siết chặt hơn, trong giọng mang theo chút khẩn cầu:
“Mình công khai đi, được không?
Cho anh một danh phận, hửm?”
Tôi bị hơi thở nóng bỏng và lời nói thẳng thừng của anh mê hoặc, men rượu làm lý trí tôi bay xa.
Huống hồ, dưới tay tôi, cơ bụng anh rắn chắc và nóng rực…
Tay tôi từ từ trượt lên, đầu ngón tay chạm vào yết hầu anh, xoay nhẹ một vòng, mắt hơi nheo lại, giọng mềm như kẹo đường:
“Vậy… anh Sói phải đồng ý với em một điều.
Không được hung dữ, không được bắt nạt em.”
Yết hầu Hạ Dã trượt mạnh.
Anh nắm lấy tay tôi đang “gây chuyện”, áp xuống cơ bụng mình, hơi thở nóng rực phả vào cổ tôi, gấp gáp và khàn đục.
“Được, anh không bắt nạt em.”
Anh cúi đầu nhìn tôi:“Vậy… cho anh Sói cắn một cái, được không? Chỉ một cái thôi…”
Giọng khàn khàn như ma mị vờn bên tai, khiến tai tôi ngứa ngáy, tôi vô thức dụi vào lòng anh.
Phía bụng dưới truyền đến cảm giác nóng bỏng và cứng rắn khiến chân tôi như nhũn ra.
Tay anh siết mạnh eo tôi, hơi thở nặng nề, phát ra tiếng rên trầm đục.
Tôi đầu óc mơ màng, thuận theo trái tim thì thầm:“Chỉ một cái thôi đó.”
Anh được cho phép, hơi thở nghẹn lại, không chần chừ nữa, cúi đầu đặt môi lên môi tôi.
Nụ hôn, dây dưa, say đắm.
Hơi rượu, đêm tối, tiếng lửa trại lách tách, tiếng hát vẳng xa xa…
Tất cả chỉ còn là phông nền mờ nhòe.