3
Cả đêm trằn trọc không ngủ.
Sáng hôm sau, cuối cùng tôi cũng bấm vào WeChat.
Lại thêm một đống tin nhắn từ Hạ Dã:
“Bé ngoan, dậy chưa? Trả lời anh đi.”
“Có phải anh làm sai gì không? Mình có thể nói chuyện.”
Lướt lên trên, là một bài tự kiểm điểm dài ngoằng.
Nội dung kể rằng hôm qua có một người phụ nữ lạ xông vào phòng anh ta, bị anh ta đẩy ra ngay.
Anh ta còn nhấn mạnh bản thân “có đạo đức đàn ông”, “giữ mình như ngọc”.
Ở trên cùng còn có một khoản chuyển khoản 100.000 tệ, ghi chú: “Không khỏe thì đừng cố, đi khám đi.”
Tâm trạng tôi rối như tơ vò.
Thật ra lúc chưa biết tôi là ai, anh ấy cũng đã giữ đạo đức đúng mực.
Nhưng mà… cái cách anh đẩy tôi té lăn quay ra đất thì quá thô bạo rồi.
Nhìn bộ dạng “người lạ đừng tới gần” ngoài đời của anh ấy, tôi bắt đầu thấy nghi ngờ—
Có khi nào vụ gặp mặt lần này sắp… toang không?
Tôi đã có thể tưởng tượng ra dáng vẻ châm chọc cay nghiệt của anh ta nếu phát hiện người đó là tôi.
Không được, tuyệt đối không thể để anh ta biết tôi là ai!
Ngoài đời không chọc nổi, thì trên mạng chọc tức chết anh ta cũng không phải không thể.
Tôi thay sang váy hai dây màu xanh dương, kéo Trần Vọng lại, khoác tay anh ấy chụp một bức ảnh thân mật chỉ lộ vai và cánh tay, làm mờ hậu cảnh.
Sau đó gửi cho bạn trai mạng.
“Xin lỗi, bạn trai cũ của em tìm đến, tụi em quay lại rồi. Ngày mai không gặp nữa nhé. Chúc anh hạnh phúc.”
Gửi xong, tôi nhìn lại khoản chuyển khoản 100.000 tệ, dứt khoát nhận tiền, rồi chặn và xoá.
Không sao đâu, không sao đâu, không sao đâu!
Dù sao anh ta cũng chẳng thiếu tiền như vậy.
Chiêu này thì có hơi tàn nhẫn, nhưng hiệu quả thì siêu nhanh.
Tạm biệt nhé, tình yêu qua mạng, tôi đi đây!
4
Tôi khoác áo gió, trang điểm xinh xắn rồi ra ngoài.
Vừa mở cửa, đã thấy Hạ Dã đứng thất thần ở cửa đối diện.
Tóc anh hơi rối, đuôi mắt đỏ hoe, cả người toát ra khí áp thấp cực độ.
Tôi chột dạ cúi đầu định chuồn lẹ.
Có vẻ anh ta không thấy tôi, lặng lẽ đóng cửa lại. Trong phòng vang lên một tiếng “cạch” trầm đục, giống như có gì đó rơi xuống.
Tim tôi thót lại.
Không lẽ anh ta nghĩ quẩn?
Tôi vội vàng gọi cho Trần Vọng.
Trần Vọng hớt hải chạy tới, quẹt thẻ mở cửa. Tôi nấp sau cửa, thò đầu vào ngó.
Hạ Dã ngồi bệt trên thảm, lưng dựa vào sofa, chân dài co lại, tay buông thõng, chân mày nhíu chặt, vẻ mặt mất hết sức sống.
Bên cạnh là một cái ly thuỷ tinh bị lật đổ và vết nước loang lổ, đầu ngón tay anh ta rỉ máu, chắc bị mảnh vỡ cắt trúng.
Màn hình điện thoại vẫn sáng, giao diện chat của chúng tôi hiện rõ trên đó.
Trần Vọng hốt hoảng:
“Anh Hạ! Anh làm gì vậy? Sáng sớm đã dằn vặt bản thân kiểu này?
Không lẽ là bạn gái mạng của anh… chia tay rồi hả?”
Hạ Dã khựng người, khí áp xung quanh càng lạnh.
Trần Vọng xót xa:
“Tôi nói rồi mà, yêu mạng không đáng tin!
Biết đâu lại là ông chú bụng phệ giả gái, lừa tiền lừa tình!”
Ông chú cái đầu anh á! Cả nhà anh… cả nhà chỉ có mình anh là ông chú bụng phệ!
“Cô ấy không phải như vậy!”
Hạ Dã phản ứng mạnh, túm lấy cổ áo Trần Vọng, mắt đỏ hoe gào lên:
“Không cho phép anh nói cô ấy như thế!
Cô ấy là cô gái ngọt ngào và dễ thương nhất thế giới này!”
Anh buông tay ra, vô lực dựa lại vào ghế sofa, giọng nghẹn ngào:
“Chắc chắn là cô ấy gặp khó khăn gì đó nên mới phải lừa anh…
Hôm qua còn nói không khoẻ, hôm nay lại đòi chia tay…
Chắc chắn là có chuyện không giải quyết được…”
Tôi nấp sau cửa, tim mềm nhũn như bánh tráng nhúng nước.
Đã bị “cắm sừng” còn tìm lý do giúp tôi.
Trần Vọng bừng tỉnh đại ngộ:
“Tôi hiểu rồi! Không chừng cô ấy bị bệnh nan y, không muốn liên lụy đến anh nên mới cố tình nói vậy chứ gì?
Phim truyền hình chiếu hoài cái mô-típ đó!”
Mắt Hạ Dã sáng lên một chút, rồi lại nhanh chóng tối sầm, bị nỗi hoảng loạn thay thế.
“Không được. Tôi phải tìm cô ấy.
Trần Vọng, bất chấp mọi giá, tôi cần toàn bộ thông tin của cô ấy.
Ngay lập tức!”
Tôi không nhịn được bật cười thành tiếng.
Cả hai người trong phòng cùng lúc quay đầu nhìn tôi.
Tôi lúng túng hắng giọng:
“Ờm… anh Hạ này, anh có biết cô ấy tên gì không?”
Hạ Dã đứng hình, mặt lúng túng:
“Không biết… tụi tôi quen nhau qua ứng dụng nước ngoài, chỉ biết cô ấy đang học ở nước ngoài thôi…”
“Vậy anh có biết mặt mũi cô ấy ra sao không?”
Hạ Dã càng xấu hổ:
“Cô ấy chỉ gửi một tấm ảnh chụp từ phía sau…
Nhưng tôi biết, cô ấy nhất định là cô gái xinh đẹp nhất trên đời!”
Tôi thở phào nhẹ nhõm trong lòng. May mà tôi chưa từng gửi ảnh mặt.
“Vậy thì… anh chẳng biết gì cả, sao mà tìm?”
Tôi nhún vai.
“Huống chi, biết đâu người ta chỉ coi đó là trò đùa?”
Anh ta nghiến răng trừng mắt nhìn tôi, quay sang Trần Vọng:
“Tôi thực sự rất muốn ném em gái anh ra ngoài cửa sổ!”
Trần Vọng vội vàng đẩy tôi ra:
“Cô tổ nhỏ à, đừng phá nữa, mau đi tìm đám chị em của cô đi.”
Rồi, đuổi tôi đi.
Cái cảm giác tội lỗi vừa nhen nhóm liền tan sạch như khói mây.
5
Tôi cùng mấy chị em dạo phố, ăn uống cả ngày.
Nhưng trong lòng vẫn cứ trống rỗng, hụt hẫng.
Chắc chắn là… chưa uống đủ mà thôi.
Tối đó tôi định gọi điện moi tiền anh trai.
Vừa gọi qua, âm nhạc từ bên kia như muốn nổ tung màng nhĩ tôi.
“Em gái à, anh đang ở bar uống với anh Hạ.
Ảnh thất tình, ôm chai rượu không chịu buông tay.”
“Anh còn định kiếm mỹ nữ bàn bên để mở lòng giúp ảnh, ai dè có cô gái lại gần bắt chuyện, ảnh lập tức giơ màn hình điện thoại lên: ‘Tôi có bạn gái rồi, đừng làm phiền.’
Tsk, chuẩn bài ‘đạo đức đàn ông’ rồi còn gì!”
Tôi do dự vài giây, rồi vẫn chạy đến.
Hạ Dã ngồi một mình trong góc, trước mặt là một đống vỏ chai rượu.
Mặt anh đỏ bừng, ánh mắt mơ màng, tay vô thức vuốt nhẹ lên tấm ảnh nền điện thoại – ảnh chụp từ sau lưng.
Cổ họng tôi nghẹn lại.
Anh lảo đảo đứng dậy, cầm một chai rượu đi ra ngoài, suýt trượt chân ngã.
Tôi theo bản năng đỡ lấy anh.
Khoảng cách gần trong gang tấc, mùi rượu nồng đậm trộn với hương tuyết tùng xộc thẳng vào mũi.
Anh giận dữ gạt tay tôi ra:“Biến! Đừng có chạm vào ông!”
Động tác quá mạnh, kéo bung luôn dây áo khoác của tôi.
Tôi cũng nổi điên:“Biến thì biến! Có mù mới thích kiểu đàn ông thô lỗ như anh!”
Tức muốn nghẹt thở, tôi quay người bỏ đi.
Ngực hơi lạnh, áo khoác mở bung, để lộ váy hai dây xanh lam bên trong.
Thời gian như dừng lại.
Ánh mắt Hạ Dã chậm rãi lướt từ dưới lên, cuối cùng dừng ở gương mặt tôi.
Trong vài giây, biểu cảm anh trải qua từ sững sờ, chấn động, không dám tin.
Anh nhìn tôi rất lâu, giọng khàn đặc:
“Sớm nên đoán ra là em rồi.”
Đầu tôi trống rỗng.
Xong rồi! Lộ thân phận rồi!
Tôi theo phản xạ chỉ ra sau lưng anh:
“Nhìn kìa, UFO!”
Xoay người bỏ chạy.