06
Sau khi đến nhà tôi quậy phá thất bại, gia đình Trần Hạo mất sạch thể diện trong mắt họ hàng thân thích.
Lưu Phương nằm bẹp mấy ngày, nghe nói là tức đến phát bệnh.
Trần Hạo cuối cùng cũng nhận ra, nước mắt và trò ăn vạ với tôi giờ đây hoàn toàn vô dụng.
Anh ta im hơi lặng tiếng hai ngày, rồi gọi điện cho tôi.
Lần này, giọng anh ta đã mềm hẳn.
“Mạn Mạn, đừng làm loạn nữa được không?”
“Trước đây là anh sai, là anh hồ đồ, không nghĩ cho cảm xúc của em. Chuyện tiền nong, mình có thể bàn lại, chỉ cần em đừng ly hôn, thế nào cũng được.”
Anh ta bắt đầu chơi trò trì hoãn, muốn dùng thời gian bào mòn sự kiên định của tôi.
Tôi lập tức ngắt lời.
“Trần Hạo, điều kiện của tôi, trong thư luật sư đã viết rất rõ. Thuận tình ly hôn, anh ra đi tay trắng. Không có lựa chọn thứ hai.”
Sự dứt khoát của tôi dường như khiến anh ta hoàn toàn nổi giận.
Đầu dây bên kia, anh ta im lặng vài giây, rồi cuối cùng cũng lộ ra bộ mặt thật.
“Lâm Mạn, cô đừng ép tôi!” Giọng anh ta lạnh xuống tức thì, “Cô tưởng cô chắc thắng rồi sao? Đừng quên, căn nhà chúng ta đang ở, trên giấy tờ có tên cả hai người! Đó là tài sản chung sau hôn nhân!”
“Cho dù cô có nhiều tiền hơn nữa, ra tòa, căn nhà này tôi vẫn được chia một nửa! Cô muốn tôi ra đi tay trắng? Nằm mơ đi!”
Đây là con át chủ bài cuối cùng của anh ta.
Cũng là thứ anh ta tưởng rằng có thể khống chế tôi.
Tôi nghe xong chỉ cười.
Tiếng cười bật ra từ cổ họng.
“Trần Hạo, anh quên rồi à?” Tôi chậm rãi mở miệng, từng chữ từng câu như vạch trần một bí mật đã bị chôn sâu từ lâu, “Ba năm trước, khi mua căn nhà này, nhà anh đến ba mươi vạn tiền đặt cọc cũng không lấy ra nổi.”
“Ba mươi vạn đó là tôi chuyển từ tài khoản cá nhân trước hôn nhân của tôi. Khi ấy, tôi bảo anh tự tay ký một bản ‘hợp đồng vay nợ’.”
Tiếng thở của anh ta chợt khựng lại.
Tôi cảm nhận rõ não anh ta đang vận hành điên cuồng, cố nhớ lại, cố tìm kiếm đoạn ký ức mà chính anh ta cố tình vùi lấp.
“Thì… thì sao chứ!” Anh ta rất nhanh đã phản ứng lại, cứng miệng nói, “Chúng ta là vợ chồng! Tiền giữa vợ chồng sao gọi là vay nợ! Bản thỏa thuận đó vô hiệu!”
“Vô hiệu?” Tôi bật cười lạnh, “Trần Hạo, pháp luật không phải nhà anh mở. Bản thỏa thuận đó viết trắng đen rõ ràng: ba mươi vạn là tài sản cá nhân trước hôn nhân của tôi, cho Trần Hạo anh vay cá nhân, dùng để mua nhà. Trên đó có chữ ký tay và dấu vân tay đỏ của anh.”
“Hơn nữa, Tô Duyệt nói với tôi, về mặt pháp luật, văn bản này hoàn toàn có hiệu lực.”
“Cô…” Anh ta nghẹn lời.
Tôi không cho anh ta bất kỳ cơ hội nào, tiếp tục tung ra đòn chí mạng.
“Trần Hạo, anh còn nhớ vì sao năm đó nhất định phải mua căn nhà này không?”
Tôi không đợi anh ta trả lời, tự mình vạch trần bí mật dơ bẩn và sâu kín nhất trong gia đình anh ta.
“Vì căn nhà cũ ở ngoại thành nhà anh chuẩn bị bị giải tỏa.”
“Để được nhận thêm tiền bồi thường, mẹ anh, bà Lưu Phương giảo hoạt, đi cửa sau, nhờ người quen trong bệnh viện, làm cho anh một tờ ‘giấy chứng nhận thương tật cấp hai do tai nạn lao động giả’.”
“Có tờ giấy đó trong tay, mẹ anh nói với bên giải tỏa rằng, anh bị thương nặng, cả đời không đi lại được, là người tàn tật. Dựa vào điều này, nhà anh đã gian lận được thêm mười vạn tiền bồi thường của nhà nước.”
Điện thoại bên kia rơi vào sự yên lặng chết người.
Thậm chí không còn nghe thấy tiếng thở.
Bí mật này là điều cấm kỵ trong nhà họ.
Là thanh kiếm Damocles treo lơ lửng trên đầu Trần Hạo, là thứ để Lưu Phương uy hiếp anh ta suốt bao năm.
Nhưng giờ đây, thanh kiếm ấy đã nằm trong tay tôi.
“Khi đó anh sợ bị bại lộ, gấp gáp muốn đổi địa chỉ hộ khẩu, dọn ra khỏi nhà cũ, hoàn toàn tách khỏi liên quan. Nhưng anh không có tiền, mẹ anh cũng siết chặt khoản tiền bồi thường, không cho anh một đồng.”
“Vì thế, anh mới khóc lóc cầu xin tôi, xin tôi lấy tiền tiết kiệm trước hôn nhân ra, giúp anh đủ tiền đặt cọc, mua căn nhà hiện tại.”
“Trần Hạo, đến giờ tôi vẫn còn nhớ rõ cảnh mẹ anh giơ tờ giấy chứng nhận thương tật giả kia ra khoe khoang trước mặt tôi.”
“Anh nói xem, nếu tôi mang bản photo tờ giấy thương tật đó, cùng lời khai của vài hàng xóm cũ biết chuyện năm đó, một bản gửi đến phòng giải tỏa, một bản gửi đến Ủy ban Kỷ luật, sẽ thế nào?”
Đây không còn là vấn đề đạo đức.
Mà là hành vi vi phạm pháp luật, gian lận tiền bồi thường của nhà nước với số tiền lớn.
Một khi điều tra ra, không chỉ phải trả lại tiền, người có liên quan còn phải gánh trách nhiệm hình sự.
Tương lai, cuộc đời của Trần Hạo, sẽ tan tành trong chớp mắt.
Điện thoại vang lên tiếng “bụp” như vật gì rơi xuống đất.
Tiếp theo đó là tiếng khóc nghẹn, hoảng loạn tột độ của Trần Hạo.
“Không… đừng mà… Lâm Mạn, anh xin em, đừng làm vậy…”
Tôi không quan tâm đến lời van xin đó, chỉ dùng giọng điệu lạnh lùng nhất, cũng là tàn nhẫn nhất, ra đòn cuối cùng.
“Trần Hạo, tôi cho anh hai mươi bốn tiếng. Thuận tình ly hôn, anh ra đi tay trắng, bí mật này sẽ mãi là bí mật.”
“Nếu không, chúng ta không chỉ gặp nhau ở tòa. Tôi nghĩ, đồng chí ở Ủy ban Kỷ luật và phòng giải tỏa, chắc chắn cũng rất muốn nghe anh và mẹ anh kể lại chuyện năm đó.”
Nói xong, tôi cúp máy.
Chiếu tướng.
Ván cờ chết.
Trần Hạo, anh đã không còn đường lui.
07
Sau cuộc điện thoại đó, thế giới của Trần Hạo hoàn toàn sụp đổ.
Lần đầu tiên, anh ta và người mẹ tối cao của mình – Lưu Phương, nổ ra một trận cãi vã chưa từng có.
Nghe nói, sau này em trai Trần Dương của anh ta kể lại lúc nhậu, vừa khóc vừa nói, cảnh tượng ngày hôm đó chẳng khác gì ngày tận thế.
Trần Hạo như con thú hoang phát điên, gào lên tất cả những uất ức, nhu nhược và oán hận chất chứa bao năm qua.
“Tất cả là do mẹ! Mẹ hại con! Nếu năm xưa mẹ không bắt con làm cái giấy chứng nhận tàn tật giả đó, thì giờ sao con lại bị cô ta nắm thóp thế này!”
“Mẹ hủy hoại con rồi! Hủy hoại cuộc đời con! Hủy cả gia đình con luôn rồi!”
Lưu Phương cũng bị sự điên cuồng của con trai dọa cho sợ khiếp. Bà ta muốn cãi lại, muốn chửi rủa, nhưng trước những chứng cứ sắt đá kia, mọi sự cay nghiệt và ăn vạ của bà ta đều trở nên vô lực.
Sự “khôn lỏi” mà bà ta từng lấy làm kiêu hãnh, cuối cùng lại trở thành sợi dây thòng lọng siết lấy cổ con trai mình.
Mối quan hệ mẹ con của họ, trong khoảnh khắc ấy, hoàn toàn tan vỡ.
Trong nhà gà bay chó sủa, không lúc nào yên.
Trần Hạo xin nghỉ dài hạn, như kẻ phát rồ, dùng mọi mối quan hệ để dò hỏi thành phố tôi đang sống và công ty tôi mới vào làm.
Chiều hôm đó, tôi đang họp thì cô lễ tân hốt hoảng chạy vào nói: “Giám đốc Lâm, dưới lầu… có người đòi gặp chị, nói là chồng chị.”
Tôi cau mày, bước đến bên cửa sổ sát đất nhìn xuống.
Dưới quảng trường trước công ty, một người đàn ông đang đứng.
Mới chỉ chưa đầy hai mươi ngày, Trần Hạo đã tiều tụy đến mức không nhận ra.
Anh ta mặc chiếc sơ mi nhăn nhúm, râu ria xồm xoàm, tóc bết dầu dính sát vào da đầu, cả người tiều tụy hệt như một kẻ lang thang.
Tay ôm bó hoa, có vẻ là hoa hồng, nhưng cánh hoa đã héo rũ, cuộn lại, không còn sức sống.
Anh ta cứ đứng trân trân ở đó, ngẩng đầu lên, dán mắt nhìn chằm chằm vào cửa kính công ty chúng tôi.
Tôi nhấc điện thoại nội bộ, nói với lễ tân: “Tôi không quen anh ta. Nếu anh ta xông vào, gọi bảo vệ ngay.”
Tôi không xuống gặp.
Anh ta qua lớp kính lạnh băng, nhìn thấy gương mặt thờ ơ của tôi.
Anh ta bắt đầu đập điên cuồng vào cửa kính, gào khóc gọi tôi, giọng khàn đặc, tuyệt vọng.
“Mạn Mạn! Anh sai rồi! Anh thật sự sai rồi! Anh đưa thẻ lương cho em! Tất cả tiền đều cho em! Chuyện mẹ anh, anh sẽ không can thiệp nữa! Mình đừng ly hôn được không? Mình bắt đầu lại từ đầu đi!”
Tiếng khóc lóc van xin của anh ta thu hút không ít người đi đường đứng xem.
Tôi nhìn dáng vẻ hèn mọn đến bụi đất ấy, trong lòng không chút gợn sóng.
Tôi chỉ thấy – quá ồn ào.
Tôi lấy điện thoại, gửi cho anh ta tin nhắn cuối cùng:
“Ký đi, đó là thể diện cuối cùng của anh.”
Anh ta không chịu từ bỏ.
Anh ta bắt đầu ngày đêm canh trước khu chung cư tôi mới thuê.
Ban ngày, tôi có thể nhìn thấy bóng dáng anh ta ngồi co ro bên bồn hoa qua ô cửa sổ.
Ban đêm, anh ta ngủ trong chiếc xe sắp bị ngân hàng kéo đi vì nợ quá hạn.
Anh ta gửi cho tôi hàng trăm, hàng ngàn tin nhắn dài dằng dặc, hết bài này đến bài khác.
Anh ta kể lại chuyện thời đại học tranh ghế trong thư viện, nhớ lần đầu tôi nấu cơm suýt đốt cháy cả bếp, kể về những ngày tháng “tươi đẹp” mà anh ta tưởng tượng.
Nhưng tôi chỉ nhớ đến người đàn ông từng mắng tôi “hoang phí” trong ngày kỷ niệm, khi tôi bị sốt thì lái xe cả tiếng đồng hồ đi mua vịt quay cho mẹ anh ta.
Tôi chỉ thấy một kẻ hèn nhát, luôn im lặng khi mẹ mình mắng chửi tôi.
Tôi chỉ thấy một tên đao phủ lạnh lùng, khi bố tôi cần tiền mổ gấp, thì thốt ra câu: “Em dùng tiền của em trước đi.”
Một tuần sau, tôi tan làm về nhà.
Anh ta như phục sẵn trong bóng tối, bất ngờ lao ra ôm lấy chân tôi.
“Bịch” một tiếng, anh ta quỳ thẳng xuống đất trước mặt hàng xóm qua lại.
“Mạn Mạn! Anh cầu xin em! Em tha thứ cho anh đi! Anh không thể sống thiếu em! Cho anh thêm một cơ hội nữa!” Anh ta khóc lóc nước mắt nước mũi tèm lem, ôm chặt lấy chân tôi, không buông.
Mọi người xung quanh đều dừng lại, chỉ trỏ bàn tán.
Tôi cúi đầu nhìn người đàn ông từng cao ngạo, sai khiến tôi mọi điều, giờ như con chó nằm dưới chân tôi, quỳ rạp.
Tôi chỉ lạnh lùng, từng chữ từng chữ nói với anh ta:
“Trần Hạo, gương vỡ rồi, không gắn lại được đâu.”
“Huống hồ, chính tay anh, đã đập nó vỡ tan.”
Tôi dùng sức, từng chút một, gỡ từng ngón tay anh ta đang bấu chặt lấy tôi.
Sau đó, xoay người, không quay đầu lại, bước vào tòa nhà.
Sau lưng tôi là tiếng gào khóc của anh ta, và những lời xì xào của đám đông.
Nhưng tất cả, không còn liên quan gì đến tôi nữa.
Sự ăn năn của anh – đến quá muộn rồi.
Tình cảm đến muộn – còn rẻ hơn cỏ dại.