6.
Ban đầu chuyện tôi mang thai, vốn định giữ làm bất ngờ cho kỷ niệm ngày cưới, đợi tối nay mới nói cho Tịnh Vũ Xuyên biết.
Lúc nói với ba mẹ, tôi đã dặn dò kỹ là phải giữ bí mật.
Ba mẹ nghĩ Tịnh Tri Viễn đang ở nước ngoài nên không hề dè dặt mà kể cho anh ta nghe.
Không ngờ lại chính là tên Tịnh Tri Viễn này…
Kẻ oan gia đường hẹp, tôi thật sự nghi ngờ đời này anh ta sinh ra là để phá tôi.
Trên đường về nhà, Tịnh Tri Viễn lại dùng một chiếc Birkin bản giới hạn thành tâm xin lỗi, tôi mới miễn cưỡng bỏ qua chuyện cũ.
Tịnh Vũ Xuyên nhìn tôi, nắm chặt tay tôi, muốn nói lại thôi, trông lúng túng cực độ.
Bất ngờ thì không còn bất ngờ nữa, nhưng như vậy cũng không tệ.
“Tối nay anh sẽ lên chức ba rồi đó, vui không?”
“Anh… Thời Gia…”
Vừa mở miệng, cảm xúc đã không kìm được.
Tịnh Vũ Xuyên quay mặt ra cửa sổ, đầu ngón tay khẽ lau đi giọt lệ sắp trào.
Tôi kinh ngạc, không ngờ chuyện này lại khiến anh bật khóc.
Đáy mắt anh hơi đỏ lên, giọng điệu vô cùng nghiêm túc: “Cảm ơn em đã yêu anh.”
Tôi nghẹn họng, không nghĩ tới anh sẽ nói ra câu này.
Nhưng… đây đúng là Tịnh Vũ Xuyên mà.
Người tôi luôn yêu, chân thành nhất, thuần túy nhất, yêu sâu sắc nhất – Tịnh Vũ Xuyên.
Về đến nhà, anh chủ động mở cửa xe cho tôi.
Anh đỡ tay tôi, nghe tôi hỏi: “Anh không có gì muốn hỏi em sao?”
Tịnh Vũ Xuyên ngơ ngác lắc đầu.
“Ví dụ như, tại sao mật khẩu mở máy của em lại là 221112?”
Cơ thể anh lập tức cứng đờ.
Tôi khẽ gõ vào trán anh: “Hôm nay là ngày gì vậy?”
Sinh nhật Tịnh Tri Viễn.
Ngày cả nhà tụ họp.
…Còn có thể là ngày gì nữa?
Tịnh Vũ Xuyên đã quá quen sống trong sự tự ti, từ lâu đã mang cảnh giác với mọi thứ liên quan đến Tịnh Tri Viễn.
Tôi để anh đẩy cửa nhà ra.
Trước mắt là khung cảnh do Lộ Tình đích thân dẫn cả đội đến trang trí tỉ mỉ:
Hoa tươi, bóng bay, ánh nến, bánh kem, trên bàn là tờ kết quả siêu âm thai, phía sau là dòng băng rôn vô cùng nổi bật——
“Kỷ niệm ngày cưới của chúng ta.”
7.
Tháng 9 năm ngoái, tôi sang Mỹ học trong vòng nửa năm.
Tịnh Vũ Xuyên bận rộn công việc, chỉ có thể tranh thủ thời gian bay qua bay lại thăm tôi.
Thì ra ngay từ lúc đó, trong lòng anh đã bắt đầu nghĩ nhiều rồi.
Không có tế bào nghệ thuật như anh trai, không giỏi ăn nói như anh trai, không có đề tài chung với tôi như anh trai, thậm chí không có thời gian.
Trong suy nghĩ của anh, tôi và anh trai anh chính là trời sinh một đôi.
Còn anh – Tịnh Vũ Xuyên – chẳng qua chỉ là kẻ chen ngang chiếm chỗ.
Cuộc hôn nhân đến chẳng đường hoàng, nên việc tôi quay lại với Tịnh Tri Viễn cũng là điều hiển nhiên.
Anh không dám nói, không dám hỏi, luôn trong trạng thái bất an. Khi nhớ đến con số 221112, phản ứng đầu tiên trong đầu anh chỉ là ngày sinh của Tịnh Tri Viễn.
Mà anh đâu biết hôm nay cũng chính là kỷ niệm ba năm ngày cưới của chúng tôi.
“Vợ à… xin lỗi.”
Tịnh Vũ Xuyên không thể kìm nén nổi cảm xúc, anh không thể nào chấp nhận được sự thật rằng vì ghen tuông, mình đã quên mất một ngày quan trọng đến thế.
Cuối cùng tôi cũng thấy anh khóc trước mặt tôi.
Quả nhiên nước mắt của Tịnh phu nhân chính là sính lễ tốt nhất để cưới vợ mà…
Anh thấy mình thất thố, liền ôm tôi để che giấu nước mắt: “Xin lỗi… anh thật sự thấy mình vô dụng quá. Anh lại quên mất ngày kỷ niệm, không chuẩn bị quà, còn… còn nghi ngờ em với anh trai, anh hẹp hòi, tính cách tệ hại, không chăm sóc tốt cho em còn nghi ngờ em, anh đúng là thảm hại…”
Nước mắt của chú cún tội nghiệp tí tách rơi ướt vai tôi.
Tôi vuốt đầu anh, dỗ dành anh bình tĩnh lại.
“Anh không phải nghi ngờ, là do em cho anh cảm giác an toàn quá ít.”
Công bằng mà nói, Tịnh Vũ Xuyên là người chồng hoàn hảo.
Tiền nhiều, việc nhẹ, không có mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu, lại hết lòng yêu thương tôi.
Tôi nâng mặt anh lên, bắt anh nhìn thẳng vào mắt tôi.
“Tịnh Vũ Xuyên, anh thật sự rất tuyệt vời, Tịnh Tri Viễn căn bản không sánh nổi một đầu ngón tay của anh. Em yêu anh nên mới lấy anh mà,ṭŭ̀² hơn nữa anh bình tĩnh, năng lực xuất chúng, không hề tệ như anh nghĩ, em mong anh có thể tự tin hơn một chút. Sau này có chuyện gì, đừng giấu trong lòng tự chịu nữa, chúng ta cùng nhau gánh vác được không?”
Anh dụi đầu vào ngực tôi, vừa hít mũi vừa gật đầu.
Hiếm khi thấy Tịnh Vũ Xuyên yếu đuối như thế, tôi tranh thủ vò đầu anh thêm mấy cái.
Trên bàn ăn, anh cẩn thận nâng tờ kết quả siêu âm, chăm chú nhìn từng chi tiết.
Thai mới ba tháng, chỉ là một mầm đậu nhỏ xíu, căn bản không thể nhìn ra điều gì.
Vậy mà anh nâng tờ giấy ấy cứ như đang nâng một hộp châu báu.
Tôi trêu anh: “Bác sĩ à, có nhìn ra được manh mối gì không đấy?”
Tịnh Vũ Xuyên đặt giấy xuống, cười ngượng.
“Con còn chưa ra đời mà anh đã quên mất vợ rồi. Đợi sinh ra thật thì còn gì nữa đây.”
Tịnh Vũ Xuyên luống cuống giải thích: “Không phải như vậy đâu…”
Tôi cười xong, dịu dàng dẫn dắt, nhất định phải tháo gỡ hết mọi hiểu lầm trong hôm nay:
“Vậy giờ anh có chuyện gì muốn hỏi em không?”
“Là về vòng tay? Nhẫn cưới? Hay chuyện gì khác?”
8.
Hôm sau, Tịnh Vũ Xuyên mở màn bằng cách hào sảng phát lì xì ba trăm nghìn ngay trong phần bình luận.
Tất cả cư dân mạng từng để lại bình luận đều bị kéo ra ngoài hết:
【Thì ra trên trời thật sự có bánh rơi xuống! Mẹ nói đúng hết!】
【Còn mẹ gì nữa! Gọi ba đi!】
【Giàu đến mất nhân tính luôn rồi… giờ tôi mới hiểu dòng trạng thái “không tiếp chuyện tán tỉnh” của chủ thớt nghĩa là gì.】
【Khoan, nhìn kỹ lại số tiền này không phải là số tiền tiêu vặt vợ anh ấy được phát mỗi ngày sao?】
【Chết tiệt, lại bị nhồi cẩu lương, chúng tôi không dễ bị bắt nạt thế đâu, gâu gâu gâu】
Đợi cho phần bình luận nổ tung xong xuôi, Tịnh Vũ Xuyên mới hớn hở cập nhật tình hình mới nhất:
【Cả nhà ơi, hiểu lầm được giải hết rồi!】
【Nói ra thì xấu hổ, thì ra cái vòng tay đó là tôi tự làm hồi nhỏ, tôi hoàn toàn không nhớ gì cả. Sau đó anh tôi giữ giúp rồi giao lại cho vợ tôi. Hôm đó vợ tôi chỉ đang giúp bạn cùng lớp tỏ tình với anh tôi mà thôi.】
【Còn nhẫn cưới thì vì cô ấy thuận tay trái, sợ va đập nên cất vào két sắt. Nhưng cô ấy bảo sau này sẽ luôn đeo bên tay phải, chẳng lẽ tôi lại khiến người ta không yên tâm đến vậy sao hu hu hu.】
【Nói tiếp mới càng xấu hổ, tôi cứ nhớ 221112 là sinh nhật anh tôi, thì ra hôm đó là kỷ niệm ngày cưới của chúng tôi! Tối qua vợ tôi chuẩn bị cho tôi một bất ngờ cực lớn, cô ấy! Có thai rồi!!!】
【Tôi nghi là cô ấy cũng đọc được bài đăng của tôi, cô ấy thật sự rất tốt, là tôi tự thấy nhục thôi hu hu hu.】
【Cảm ơn mọi người đã giúp đỡ, tôi gửi lì xì cho các bạn rồi, coi như san sẻ chút hỉ khí~】
Phần bình luận đã biến thành thác nước ào ào trôi qua:
【Bài viết từ toàn mạng khuyên ly hôn giờ thành toàn mạng chúc phúc, tôi khóc mất!】
【Chủ thớt là do nghĩ nhiều quá thôi, cảm giác anh hơi tự ti đấy, chứ vợ anh nhìn là biết yêu anh lắm mà, với cả anh trai anh cũng giống kiểu anh trai mê em, giữ được vòng tay hồi tiểu học đến giờ, chốt lại là: chúc mừng, kết thúc viên mãn!】
【Vì yêu nên sinh tự ti mà~】
【Chắc vợ chủ thớt đang âm thầm theo dõi bài đăng, nếu không làm sao phá giải được từng hiểu lầm một?】
【Cuối cùng cũng đợi được cái kết rồi, tối nay tôi ôm bài này ngủ luôn.】
【Bài đăng hạnh phúc nhất năm nay tôi từng đọc, ai cũng là người tốt, thuật toán làm ơn cho tôi xem nhiều loại như này nữa đi!】
【Vạn sự viên mãn, thật tốt.】
Tịnh Vũ Xuyên tâm trạng cực tốt, toàn thân thư thái, thả tim từng lời chúc trong bình luận.
Cuối cùng anh không quên gửi tin nhắn riêng cảm ơn tôi vì từng giúp anh.
【Chị em à cảm ơn cậu, từ giờ lam nhạt là màu may mắn của tôi rồi.】