3
“Vãn Tình, anh có mang quà từ nước ngoài về cho em, mình cùng ăn một bữa nhé.”
Tôi liếc qua email, rồi lập tức xóa đi.
“Sẽ không gặp lại nữa đâu, Thẩm Mặc.”
Khuôn viên Đại học Trung Sơn còn đẹp hơn tôi tưởng.
Những tòa nhà gạch đỏ, mái ngói xanh ẩn mình dưới tán cây đa rợp bóng xanh um.
“Chúng ta thật sự làm được rồi!”
Tô Viện phấn khích kéo tay tôi chạy khắp sân trường.Nhìn gương mặt rạng rỡ của cô ấy, lòng tôi dâng lên một dòng ấm áp.
Kiếp trước, vì quá si mê Thẩm Mặc, tôi nghe lời anh răm rắp, đến mức xa lánh tất cả bạn bè.
Nhưng kiếp này, tôi có cơ hội để lựa chọn lại.
“Vãn Tình, cậu định tham gia câu lạc bộ nào? Tớ muốn đăng ký CLB nhảy đường phố.”
Tô Viện vừa xem tờ rơi tuyển thành viên, vừa hỏi.
“Hiệp hội khởi nghiệp.”Tôi chỉ về phía một gian hàng gần đó: “Còn có cả Hội nghiên cứu đầu tư tài chính nữa.”
Tô Viện tròn mắt: “Nghiêm túc thế? Không giống cậu chút nào nha!”
Tôi mỉm cười, không giải thích.
Kiếp trước tôi đắm chìm trong yêu đương, bỏ bê cả việc học lẫn sự nghiệp.
Kiếp này, những gì đã đánh mất, tôi sẽ giành lại tất cả.
Thời gian trôi nhanh như gió thoảng, tôi đã là sinh viên năm hai.
Tôi và vài người bạn trong hiệp hội cùng phát triển một ứng dụng mua bán đồ cũ trong trường.
Ban đầu chỉ là bài tập cho môn học, ai ngờ lại nhanh chóng nổi tiếng khắp khuôn viên trường.
“Lâm Học muội, em có hứng thú trò chuyện một chút không?”
Một ngày sau khi tan học, một người đàn ông mặc vest lịch lãm chặn tôi lại.
“Anh là Chu Tự Xuyên, đến từ trung tâm đầu tư khởi nghiệp, rất quan tâm đến dự án của em.”
Chu Tự Xuyên.
Cái tên đó như tia chớp đánh thẳng vào trí nhớ của tôi.
Kiếp trước, anh ta là nhân vật đình đám trong giới đầu tư công nghệ, mới hơn ba mươi đã lọt vào danh sách Forbes.
Còn hiện tại, anh ta đang đứng ngay trước mặt tôi, đưa ra danh thiếp.
“Hân hạnh!” Tôi xúc động nhận lấy danh thiếp, cố giữ bình tĩnh.
“Nhưng nhóm bọn em có năm người…”
“Anh chỉ muốn nói chuyện với em.” Anh mỉm cười, “Ý tưởng là của em, đúng không?”
Thì ra anh đã điều tra từ sớm.
Tim tôi đập nhanh — không phải vì lo lắng, mà là vì phấn khích.
Đây chính là cơ hội lớn mà kiếp trước tôi đã bỏ lỡ.
Văn phòng của Chu Tự Xuyên nằm trên tầng cao nhất của một cao ốc ở khu trung tâm Châu Giang Mới.
Qua ô cửa kính sát đất, toàn cảnh Quảng Châu hiện ra trước mắt.
“Hai triệu tệ, lấy 20% cổ phần.”
Anh đẩy một bản hợp đồng qua: “Điều kiện là sau khi tốt nghiệp, em phải toàn thời gian theo đuổi dự án. Anh nhớ chuyên ngành của em là phát triển phần mềm, rất phù hợp với yêu cầu.”
Tôi đọc kỹ các điều khoản, vốn kiến thức tích lũy từ các CLB nay phát huy tác dụng.
“Định giá hợp lý, nhưng em muốn giữ toàn quyền sở hữu bằng sáng chế công nghệ cốt lõi.”
Chu Tự Xuyên nhướng mày: “Em hiểu luật sở hữu trí tuệ à?”
“Cũng có tìm hiểu chút ít.”
Tôi khép tập tài liệu lại: “Ngoài ra, em hy vọng có một ghế quan sát viên trong hội đồng quản trị.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt kiên định.
Anh bật cười, cũng nhìn lại tôi: “Lâm Vãn Tình, em đúng là… vượt xa mong đợi đấy.”
Cuộc đàm phán kéo dài suốt ba tiếng, cuối cùng chúng tôi đạt được thỏa thuận: hai triệu đầu tư, 15% cổ phần, tôi giữ quyền sở hữu bằng sáng chế và có một ghế quan sát trong hội đồng.
Lúc rời khỏi, Chu Tự Xuyên tiễn tôi xuống tận cửa tòa nhà.
“Em biết không? Thường thì anh không đầu tư vào các dự án sinh viên đâu.”
4
“Tại sao lần này lại là ngoại lệ?”
Tôi thực sự tò mò, không hiểu vì sao anh lại chọn tôi.
“Trong mắt em có một thứ gì đó.” Anh nói đầy hàm ý.
“Một loại khao khát, không giống với độ tuổi của em.”
Tôi khẽ rùng mình.
Anh nhận ra rồi — nhận ra trong linh hồn tôi ẩn giấu là một người phụ nữ trung niên từng trải qua sinh tử.
“Hy vọng sẽ không làm anh thất vọng.”
Tôi quay người rời đi, không nói với anh rằng cái gọi là “khao khát” ấy đến từ nỗi hối hận cô độc lúc 35 tuổi ở kiếp trước.
Ba năm sau khi tốt nghiệp, công ty của chúng tôi đã được định giá hàng trăm triệu.
Tôi mua một căn hộ bên bờ sông Châu Giang, đón bố mẹ từ Thượng Hải vào Quảng Châu sống cùng.
Tô Viện trở thành giám đốc marketing của tôi.
Còn giữa tôi và Chu Tự Xuyên, luôn tồn tại một thứ cảm giác mơ hồ khó gọi tên.
“Vãn Tình, hồ sơ thương vụ sáp nhập đã chuẩn bị xong rồi.”
Tô Viện bước vào văn phòng, mặt tươi rói.
“Chuyện gì mà vui dữ vậy?”
Tôi ngẩng đầu nhìn cô ấy một cái, rồi lại cúi xuống kiểm tra tài liệu.
“Cậu đoán xem CFO mới là ai?”
Tôi không ngẩng đầu, vừa xem giấy tờ vừa hỏi: “Ai?”
“Thẩm Mặc.”
Ngón tay tôi đột ngột siết chặt, làm nhăn bản hợp đồng.
“Bất ngờ chưa? Thật trùng hợp! Không ngờ sắp tới bọn mình lại làm chung với anh ta! Đúng là duyên phận!”
Tô Viện vẫn đang chìm đắm trong sự kinh ngạc vì trùng hợp, hoàn toàn không nhận ra sắc mặt tôi đã thay đổi.
“Cậu chắc đó là Thẩm Mặc hồi cấp ba của bọn mình chứ?”
Tôi nhìn chăm chú vào mặt cô ấy, hy vọng có được một lời phủ nhận.
“Đúng rồi, mới chuyển từ Thượng Hải xuống tuần trước. Nghe nói là do Chu tổng đích thân mời về…”
Tô Viện bắt đầu lo lắng: “Cậu sao thế? Sắc mặt xấu quá.”
Tôi đứng dậy, bước tới trước cửa sổ, hít một hơi thật sâu.
Sáu năm qua, tôi luôn cố tình tránh tất cả những nơi có khả năng gặp lại anh, thậm chí lấy cớ không về nhà vào dịp Tết.
Vậy mà không ngờ, số phận vẫn đưa anh đến trước mặt tôi.
“Không sao cả.”
Tôi quay lại, giọng bình tĩnh đến đáng sợ.
“Chuẩn bị họp đi.”
Trong phòng họp, Thẩm Mặc mặc vest chỉnh tề, đứng trước máy chiếu tự giới thiệu.
Ở tuổi hai mươi lăm, anh đã trưởng thành hơn thời cấp ba, từng cử chỉ đều toát lên vẻ điềm đạm của một người thành đạt.
“…Rất vui được gia nhập vào một đội ngũ tràn đầy năng lượng như thế này.”
Ánh mắt anh lướt qua từng người trong phòng, đến khi nhìn thấy tôi thì rõ ràng khựng lại một chút, nhưng rồi nhanh chóng khôi phục như thường.
Tôi dửng dưng lật xem tài liệu, nhưng tim lại không thể kiềm chế mà đập loạn nhịp.
Kiếp trước, thời điểm này tôi đã là vợ anh, từ bỏ sự nghiệp để ở nhà chăm sóc anh và con gái nuôi Thẩm Tiểu Vũ.
Chỉ cần nghĩ đến việc mình chết cô độc trên giường bệnh, mồ hôi lạnh liền túa ra khắp lưng.
“Giám đốc Lâm, cô có ý kiến gì với bản dự toán tài chính không?”
Chu Tự Xuyên bất ngờ gọi tên tôi.
Tất cả ánh mắt đổ dồn về phía tôi.
Tôi ngẩng đầu, đúng lúc chạm vào ánh mắt đầy dò xét của Thẩm Mặc.
“Không có.”
Tôi đặt cây bút bi ướt mồ hôi xuống bàn.
“Nhưng tôi có một chuyện muốn thông báo.”
Căn phòng họp lập tức yên lặng.
“Tôi xin từ chức.”
Khi Chu Tự Xuyên đuổi kịp tôi trong văn phòng, tôi đang thu dọn ngăn kéo.
“Giải thích đi.”