Sau buổi họp lớp, tôi lỡ ngủ với bạn học cấp hai.
Tỉnh dậy thì hoảng hồn chạy mất dép, ai ngờ lại phát hiện mình… dính bầu!
Tôi định lặng lẽ đến bệnh viện xử lý cho xong, nào ngờ bác sĩ phụ trách lại chính là cha đứa bé.
Vị bác sĩ lạnh như băng cầm dao phẫu thuật, giọng nói vang lên âm u:
“Cô Tống, hiện tại tôi nghi ngờ cô đang cố ý mưu sát con tôi.”
1.
Cơ thể sau cơn say thật lạ lẫm, toàn thân ê ẩm nhức mỏi như bị xe tải cán qua.
Tôi mở mắt, đập vào mắt là sàn nhà hỗn loạn một mớ.
Quần áo vứt tứ tung, đủ kiểu dáng, đủ màu sắc.
Tôi hít một hơi thật sâu, một mùi hương nhàn nhạt quen thuộc lập tức ập vào cánh mũi.
Xong rồi, toi thật rồi.
Tống Tinh Nhiên tôi không ngờ cũng có ngày đi chơi trò tình một đêm như người ta.
Quan trọng là… tôi lại còn ngủ với bạn cùng bàn thời cấp hai – Lương Hạo Chi.
Như thể để chứng minh suy đoán của tôi là thật, cái chăn bên cạnh bắt đầu động đậy.
Một bàn tay ấm áp mò qua, sau một hồi dò dẫm thì chuẩn xác đáp xuống… ngực tôi.
Rồi chủ nhân của bàn tay đó lại yên tâm tiếp tục ngủ ngon lành.
Tôi thì mồ hôi lạnh toát cả người, không dám thở mạnh, chỉ sợ làm anh ta thức dậy.
Nhân lúc Lương Hạo Chi chưa tỉnh, tôi lật đật mặc quần áo.
Tranh thủ trời còn chưa sáng, cắn răng chịu đựng cơn đau nhức lết từng bước ra khỏi khách sạn.
Ngồi trên xe taxi về nhà, tôi vẫn không ngừng tua lại chuyện xảy ra đêm qua.
Rốt cuộc là sai ở bước nào?
Sao tôi có thể… tôi lại dám… ngủ với Lương Hạo Chi?!
Đầu óc sau cơn say như nhão ra, nhưng những mảnh ký ức vụn vặt bắt đầu lũ lượt hiện về:
Tôi say mềm, hai tay ôm chặt cổ anh ấy, vừa khóc vừa cầu xin anh tha thứ.
Anh cau có kéo tay tôi ra, nhưng tôi lại càng ôm chặt hơn.
Thậm chí còn mặt dày tiến sát, hôn chụt một cái vào má anh.
Dưới ánh nhìn kinh ngạc của tài xế, tôi còn lột áo Lương Hạo Chi, lớn tiếng tuyên bố muốn “lấy thân báo đáp”.
Ký ức ngày một rõ nét, tôi chỉ muốn tự bóp chết mình cho rồi.
Tôi bắt đầu nghi ngờ — rốt cuộc là đầu óc tôi phản bội tôi, hay chính cơ thể tôi tự làm loạn?
2.
Tôi và Lương Hạo Chi đã gần mười năm không gặp.
Nếu không vì cái buổi họp lớp chết tiệt kia, đáng lẽ tôi đã có thể giữ gìn đời con gái cả đời.
Sau đó khi về già thì quy y cửa Phật, làm một ni cô tu tâm dưỡng tính cho rồi.
Mười năm sau tốt nghiệp cấp hai, lớp trưởng đột nhiên đề xuất họp lớp.
Còn vào tận nhóm chat tag từng người, nhấn mạnh: “Ai cũng phải có mặt.”
Lúc tôi vào đến phòng, gần như tất cả mọi người đều đã đến đông đủ.
Lớp trưởng cười tươi rói bê mấy ly rượu tới, nói là “phạt” vì tôi đến muộn.
Tôi uống không giỏi, định từ chối khéo.
Ai ngờ lớp trưởng không buông tha:
“Tinh Nhiên à, tôi nghe nói cậu mở công ty riêng rồi nhỉ? Không lẽ bây giờ thấy tụi này không xứng mặt nữa, đến một ly rượu cũng không muốn mời à?”
Phòng bao đang rôm rả náo nhiệt bỗng chốc im bặt.
Mọi ánh mắt đều dồn về phía tôi, như thể đang chờ xem tôi bẽ mặt ra sao.
Tôi đang định đưa tay nhận lấy ly rượu, thì một bàn tay trắng trẻo, sạch sẽ bất ngờ vươn tới, vượt qua tôi, cầm lấy ly rượu và dốc cạn trong một ngụm.
“Tôi uống thay cô ấy. Đừng làm khó con gái.”
Tôi quay đầu lại, đối diện với một đôi mắt đầy ý cười.
Anh ấy vẫn dịu dàng, nho nhã như xưa, nhưng trong đôi mày mắt đã chẳng còn nét non nớt của mười năm trước — giờ đây là một người đàn ông chín chắn, điềm đạm.
Lớp trưởng cười ha hả, vòng tay ôm vai Lương Hạo Chi, trêu chọc anh “anh hùng cứu mỹ nhân”.
Coi như vụ nhỏ này đã qua.
Lẽ ra tôi nên cảm ơn anh ấy một tiếng cho phải phép.
Thế mà anh lại cư xử như thể không hề quen biết tôi, chỉ mải nói chuyện với mấy người bạn cũ.
Cuối cùng, tôi nhân lúc anh đi vệ sinh, lén chặn anh trước cửa nhà vệ sinh.
Anh ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt như thể đang nhìn một người xa lạ.
“Có chuyện gì?”
Tôi lấy hết can đảm:
“Tôi muốn cảm ơn anh vì đã giúp tôi chặn ly rượu khi nãy.”
Anh chẳng thèm nhìn tôi lấy một cái, nhấc chân bỏ đi.
Tôi phản xạ nhanh, vô thức kéo tay anh lại.
Lúc này anh thật sự bực mình rồi, nghiến răng bật ra từng chữ:
“Lại muốn gì nữa?”
Can đảm vừa gom góp được nãy giờ, chạm phải ánh mắt chán ngán của anh liền tiêu tan một nửa.
Tôi còn chưa kịp mở miệng, Lương Hạo Chi đã rút tay ra.
Trong lúc anh rút tay, một bao thuốc lá rơi từ túi áo xuống đất.
Không khí ngột ngạt bị tiếng “bịch” nhỏ đó cắt ngang.
“Anh… anh hút thuốc từ khi nào vậy? Sao tôi không biết?”
Anh cúi xuống nhặt bao thuốc, rút ra một điếu, châm lửa, hít một hơi sâu rồi nhả khói.
Khuôn mặt anh mờ ảo trong làn khói trắng, cũng như giọng nói anh vang lên nghe không rõ ràng:
“Chuyện cô không biết còn nhiều lắm.”“Giống như tôi cũng không biết, cô bạn cùng bàn suốt ba năm của tôi lại ghét tôi đến mức ấy.”
Câu nói đó len lỏi qua tai, nặng nề rơi vào tim tôi, từng cơn nhói âm ỉ lan ra nơi lồng ngực.
3
Tôi và Lương Hạo Chi không phải kiểu bạn học xã giao thông thường, mà là bạn cùng bàn suốt ba năm trời.
Khi còn nhỏ, anh là một người ít nói, rụt rè và luôn giữ khoảng cách với mọi người trong lớp.
Còn tôi, vì mang trong lòng những cảm xúc mơ hồ không dám nói ra, nên cũng chẳng dám chủ động bắt chuyện với anh.
Ngồi cạnh nhau ba năm, tổng số câu chúng tôi trao đổi có thể đếm được trên đầu ngón tay.
Vậy nên, trong lớp học ấy, chúng tôi là hai người gần gũi về khoảng cách nhưng xa cách nhất về lòng người.
Gần đến kỳ thi tốt nghiệp cấp hai, giáo viên chủ nhiệm tổ chức đổi chỗ để sắp xếp lại đội hình.
Yêu cầu là học sinh có thành tích tốt phải ngồi với nhau, và bắt buộc phải ngồi bàn đầu.
Vì tôi thi giữa kỳ bị trượt phong độ, nên đương nhiên bị tách khỏi Lương Hạo Chi.
Dù không còn ngồi cạnh nhau nữa, tôi vẫn luôn lén quan sát anh.
Rời khỏi tôi rồi, trông anh như cởi bỏ gánh nặng, trở nên cởi mở hơn nhiều.
Bạn cùng bàn mới của anh là một cô bạn rất hoạt bát, thường xuyên hỏi bài anh, mà anh thì luôn kiên nhẫn giảng giải từng chút một.
Cô ấy còn hay pha trò, mỗi lần kể chuyện cười đều khiến anh cười đến cong mắt.
Tiếc là, anh chưa từng cười với tôi như thế.
Tim tôi như bị ai chích một cái. Không đau lắm, nhưng âm ỉ và chua xót.
Sau kỳ thi giữa kỳ, như thường lệ, nhà trường tổ chức họp phụ huynh.
Và rồi điều tôi lo sợ nhất cũng đến — mẹ tôi nhìn thấy bảng điểm thì nổi trận lôi đình.
Bà cố nín nhịn đến hết buổi họp, rồi lôi tôi ra góc cây ngoài sân trường, giáng xuống một trận mắng tơi tả:
“Tống Tinh Nhiên, mày xem mày làm được cái trò trống gì?”
“Cả nhà nai lưng ra nuôi mày ăn học, mà học hành như đổ vào bụng chó!”
“Biết vậy lúc trước tao đã không bảo bác sĩ cứu mày, mà nên để người ta cứu em trai mày thì hơn! Mày chết đi cho rồi!”
Tôi không dám phản kháng.
Mỗi lần mẹ giận là đều chửi rủa tôi bằng những lời như vậy.
Còn về đứa em trai đã mất kia… tôi càng không dám mở lời.
Nếu không phải lúc đó tôi nằm trong bụng mẹ chiếm hết dinh dưỡng, có lẽ em ấy đã sống sót đến khi bác sĩ đến kịp.
Tôi… mang nợ em ấy một mạng người.
Thấy tôi cúi đầu im lặng, mẹ tôi càng tức giận hơn.
“Im lặng thì có ích gì? Hay là trong lòng đang thầm chửi mẹ đúng không?”
“Lớn rồi là bắt đầu phản nghịch, chống đối mẹ phải không?”
“Mày nói đi, có phải lén mẹ yêu sớm không? Đừng tưởng mẹ không biết mày lén viết gì trong nhật ký!”
“Còn cái câu ‘mùi hương trên người cậu ấy rất dễ chịu, như mùi hoa dành dành bị gió thổi qua’, cái thứ như vậy mà cũng dám viết ra! Mày còn biết xấu hổ không hả?!”
Bí mật bị giấu kỹ tận đáy lòng đột nhiên bị vạch trần, tôi ngẩng phắt đầu lên —
Lại đúng lúc nhìn thấy Lương Hạo Chi không biết từ bao giờ đã đứng bên cạnh.
Anh ấy đã nghe hết.
Tất cả… anh ấy đều nghe thấy rồi.
Trong tích tắc, cảm giác nhục nhã và xấu hổ trào lên như sóng cuốn.
Tôi quay đầu bỏ chạy.
Bí mật tôi giấu kín bao năm trời, cuối cùng lại bị mẹ lôi ra giữa ban ngày ban mặt, nói bằng giọng chua ngoa đầy nhục mạ như thế.
Mối tình đơn phương của tôi — từ giây phút đó — trở thành chuyện cười đáng thương nhất trên đời.
Nước mắt dâng đầy hốc mắt. Trong tầm nhìn nhòe nước, một bàn tay đưa tờ khăn giấy đến trước mặt.
Là Lương Hạo Chi.
Sự xấu hổ còn chưa tan hết giờ lại trào lên lần nữa, dữ dội hơn.
Tôi như tìm được nơi trút giận, gào lên trong tuyệt vọng:
“Tránh xa tôi ra!”“Làm ơn đừng làm phiền tôi nữa! Anh biết không, tôi cực kỳ ghét anh đó!”
4
Tôi cứ nghĩ bản thân đã sớm buông bỏ.
Nhưng hôm nay, khi gặp lại Lương Hạo Chi, những ký ức đau đớn ấy lại trỗi dậy.
Rõ ràng đến mức thời gian mười năm qua chẳng làm mờ đi được chút nào.
Giờ tôi mới hiểu — người tôi ghét không phải là anh.
Mà là chính bản thân tôi năm đó — một đứa con gái yếu đuối, không dám phản kháng lại gia đình, một cô bé nhạy cảm tự ti chỉ dám ôm mối tình đơn phương trong im lặng.
Câu “xin lỗi” cuối cùng vẫn không thể thốt ra.
Chỉ còn đọng lại là mùi khói thuốc đắng nghét và bóng lưng mỗi lúc một xa của anh.
Về lại phòng bao, tâm trạng tôi tụt dốc không phanh.
Ngồi một góc, chẳng biết từ lúc nào đã uống thêm vài ly.
Sau đó… tôi không còn nhớ gì nữa.
Trí nhớ như khép lại một vòng tròn hoàn hảo.
Toàn bộ chuyện đêm qua… tôi đã nhớ lại.
Tôi — Tống Tinh Nhiên — mượn cớ xin lỗi, sau khi uống say liền… chiếm tiện nghi của Lương Hạo Chi.
Về đến nhà, việc đầu tiên tôi làm là lập tức rời khỏi nhóm chat lớp.
Sau đó chặn hết tất cả bạn bè cấp hai.
Dù tôi không hề ảo tưởng rằng Lương Hạo Chi sẽ dây dưa đòi tôi chịu trách nhiệm, nhưng mà… lỡ như?