Chương 5

14

Tôi vừa mở cửa bước vào thì đúng lúc Trần Giản Trừng chuẩn bị ra ngoài.

Tôi giơ tay đầu hàng đầy quen thuộc:

“Em về rồi, đừng bắt em nữa.”

“Có m/á/u?” Anh cau mày, lập tức bế bổng tôi lên, định đi lấy hộp y tế.

“Không phải m/á/u em.” Tôi giữ tay anh lại, kể lại toàn bộ chuyện xảy ra chiều nay.

Càng nói, mặt Trần Giản Trừng càng sầm lại, còn tôi thì càng lúc càng nhỏ giọng.

“Chuyện… chỉ có vậy thôi…”

Anh cúi đầu, khí chất lạnh lùng là thế nhưng giọng lại khẽ khàng:

“Hồi trước em không muốn kể, anh cũng không hỏi, càng không điều tra.”

“Nhưng bây giờ em đã mở lời… thì anh sẽ cho người đi điều tra. Hứa Vụ, giá như anh gặp em sớm hơn.”

“Về phía Tạ Phong Sở, dù anh làm gì, em cũng đừng trách anh… được không?”

Anh ngẩng lên, trong mắt ánh lên một tia buồn rõ rệt.

Tôi cắn môi, tim thắt lại từng nhịp:

“Tùy anh thôi. Hỏi em làm gì, anh là chồng em, còn anh ta thì không.”

Anh cốc nhẹ lên mũi tôi:

“Còn biết nói câu có lương tâm đấy.”

Vài ngày sau, tôi mới hiểu Trần Giản Trừng nói “làm gì” là ý gì.

Vì Tạ Phong Sở không còn quấy rầy tôi nhiều như trước nữa.

Tính ra, tôi đã chặn hơn mấy chục số điện thoại khác nhau của anh ta.

Anh ta vẫn không ngừng gửi những đoạn “tâm thư”, và—

Trần Giản Trừng bắt đầu bộc lộ m/á/u “ảnh đế” của mình, bắt chước giọng đọc lại từng câu khiến tôi vừa buồn cười vừa bất lực.

Rồi anh lắc đầu bình luận:

“Chồng cũ của em đúng là vô dụng, viết bao nhiêu thư tình cũng chẳng xi nhê gì với vợ anh.”

Ừ, đó là kết luận mà Trần Giản Trừng rút ra từ thực tế.

Tôi thật sự không thích nói chuyện sướt mướt, càng thích những hành động thiết thực.

Vì vậy dù đôi khi anh khiến tôi giận, thì ngay sau đó, anh sẽ dỗ tôi theo cách của riêng anh — mạnh mẽ mà dứt khoát.

Còn tốt hơn nhiều so với việc tôi ôm nỗi buồn trong lòng không thể nói ra.

Trần Giản Trừng — chính là hình mẫu tình yêu mà tôi hằng mong mỏi.

Vì thế tôi nói:

“Chồng ơi, mình sinh con nhé?”

“Vợ yêu à, để vài năm nữa đi. Anh vẫn thích thế giới chỉ có hai người mình hơn.”

15

Vậy nên, một tháng sau khi tôi phát hiện mang thai, Trần Giản Trừng giận đến bốc khói.

“Em muốn có con đến thế cơ à?”

Tôi gật đầu.

“Hứa Vụ, nếu sau này phải chọn giữa con với anh, em chọn ai?”

Tôi không trả lời. Câu này… chọn sao nổi?

Không thể chọn cả hai à?

“Hứa Vụ, nói chọn anh đi mà.”

Nhưng giờ, có vẻ dỗ dành “ba nhỏ” quan trọng hơn.

Tôi nịnh nọt anh:

“Chọn anh, em mãi mãi yêu anh nhất.”

Sau khi khám thai, tôi nhìn thấy một hàng dài đang xếp trước quầy bán món ăn vặt nổi tiếng bên đường.

Tự dưng thèm khủng khiếp, tôi bướng bỉnh bắt anh đi xếp hàng mua cho bằng được.

Tôi đứng không xa chờ anh, nhìn anh bị không ít cô gái bắt chuyện.

Thế nhưng anh luôn giữ khoảng cách lịch thiệp, đồng thời khéo léo đưa tay khoe chiếc nhẫn cưới.

Vừa dịu dàng, vừa phong độ.

Trần Giản Trừng, chính là cả thế giới của Hứa Vụ.

“Tiểu Vụ…” Tôi đang ngắm anh thì bất ngờ chạm mặt Tạ Phong Sở — đã lâu không gặp.

Anh ta trông tiều tụy hơn trước, gầy hơn, trông chẳng có chút sinh khí nào.

Dù trong mắt vẫn còn ánh sáng le lói, tôi liền học theo cách Trần Giản Trừng vẫn làm — chủ động lùi lại một bước.

“Ừ, có chuyện gì?”

Anh cắn môi, thoáng do dự rồi cũng mở lời:

“Anh và Thời Ân ly hôn rồi.”

Lúc đối diện lại với Tạ Phong Sở, tôi thật sự chẳng biết nói gì.

Chuyện của anh ta, tôi hoàn toàn không quan tâm nữa.

“Không phải vì em.” Anh cười gượng, ánh mắt đượm buồn, “Chỉ là… anh nhận ra Thời Ân, mãi mãi không thể đáng yêu bằng Tiểu Vụ của anh.”

Tôi xoa nhẹ bụng, khẽ nói:

“Tạ Phong Sở, tôi đang mang thai. tôi mong từ nay anh đừng làm phiền tôi nữa.”

“Giờ tôi sống rất hạnh phúc.”

Anh cúi đầu rất lâu, mới lên tiếng:

“Được.”

“Tạ Phong Sở, hôm ly hôn, tôi đến bệnh viện. Khi đó tôi có thai.”

“Đến tháng thứ sáu, em bỏ đứa bé… đúng hôm anh và Thời Ân kết hôn.”

“Đám cưới anh dành cho cô ấy — còn long trọng hơn rất nhiều so với đám cưới em từng mơ.”

Cuối cùng, tôi nhìn thẳng vào đôi mắt dần đỏ hoe của anh, chậm rãi nói:

“Đừng nhầm lẫn cố chấp thành tình yêu sâu sắc. Anh chưa từng yêu em nhiều đến vậy.”

16

Tôi ở nhà an tâm dưỡng thai, nhưng mẹ chồng lại không yên lòng.

Người phụ nữ quanh năm bay đi du lịch khắp thế giới ấy, vậy mà sẵn sàng từ bỏ tự do của mình, ở nhà mỗi ngày để ở bên tôi.

Chỉ sợ tôi buồn phiền, trầm cảm.

Cả nhà ai cũng lo lắng quá mức, đặc biệt là Trần Giản Trừng.

Mỗi đêm anh đều nằm cạnh tôi, lẩm bẩm mắng đứa nhỏ — đúng là trẻ con không chịu nổi.

Hôm đó tôi đang nằm trên sofa xem phim thì ngoài cửa vang lên tiếng gõ.

Tôi ra mở cửa, đứng bên ngoài là mẹ ruột — người mà mười năm qua tôi chưa từng liên lạc.

Trong tay bà là một hộp cơm và một bó hoa trắng phỉ thúy.

Bà lúng túng mở lời:

“Tiểu Vụ… công ty của bố Tiểu Ân…”

Tôi mỉm cười:

“Thật ra con không thích hoa phỉ thúy. Chỉ vì mẹ nói mẹ thích, nên con mới học cách thích theo.”

“Con và ba giống nhau, đều yêu nhất là hoa hồng đỏ.”

Bó hoa từng không được trao đi mười mấy năm trước, giờ lại quay về tay tôi.

Nhưng tôi, đã không còn muốn nữa.

Trong nhà vang lên tiếng mẹ chồng gọi:

“Bé cưng ơi, vào uống canh đi nào, món con thích nhất đấy!”

Tôi trả lời một tiếng:

“Dạ, con tới liền, mẹ ơi.”

Rồi đóng cửa lại.

Tất cả quá khứ, từ nay không còn liên quan đến tôi nữa.

Tối đó, tôi vào phòng trước.

Vừa vào đã nghe mẹ chồng thì thầm với Trần Giản Trừng:

“Tiểu Vụ hôm nay tâm trạng không tốt lắm, con phải dỗ dành con bé thật ngoan vào. Mẹ thương nó muốn c/h/ế/t mà chẳng dám hỏi.”

Tôi ngồi bên giường, cơ thể cứng đờ không nhúc nhích được, nhưng nước mắt lại không ngừng trào ra.

Trần Giản Trừng bước vào, trên tay là một bó hoa hồng đỏ tươi thắm.

Chưa kịp mở miệng, tôi đã nhào đến ôm chặt lấy anh.

“Trần Giản Trừng, cảm ơn anh vì đã yêu em!”

Trên đỉnh đầu vang lên tiếng cười khẽ, anh xoa nhẹ tóc tôi, giọng dịu dàng:

“Không dễ gì nghe được tiểu thư nhà anh nói lời cảm ơn nha.”

Lúc ấy tôi mới ngộ ra —

Trần Giản Trừng đã cưng chiều tôi đến mức vô pháp vô thiên mất rồi.

“Trần Giản Trừng, anh có nghe thấy… ưm…”

Anh nâng mặt tôi lên, cúi xuống tìm lấy môi tôi, hôn chầm chậm, thật sâu.

“Vợ à, hôn anh đi, chỉ cần một cái là đủ.”

Sau nụ hôn, Trần Giản Trừng nhìn ra ngoài cửa sổ, rồi cúi nhìn người trong lòng.

Anh nở nụ cười, thật lòng.

Anh biết ơn.

Bó hoa hồng rực rỡ mà anh dốc lòng chăm bón — cuối cùng cũng đã nở rộ.

Hứa Vụ, em nên như thế — rực rỡ và chói sáng.

Hứa Vụ, Trần Giản Trừng yêu em nhất.

Chắc em cũng cảm nhận được rồi… đúng không?

(Hoàn)