11
Tôi và Tạ Dư Niên… bắt đầu duy trì mối quan hệ như thế này.
Ở nơi anh tôi không nhìn thấy, chúng tôi nắm tay, ôm nhau, hôn nhau.
anh ấy thật sự rất biết cách khiến người ta rung động.
Mỗi lần gặp mặt, đều mang một phong cách hoàn toàn khác so với lần trước.
Khiến người ta nhìn mà thấy ngứa ngáy trong lòng.
Cuối tuần, anh tôi về nhà một chuyến.
Còn tôi thì bị sắc đẹp mê hoặc, ở lại trường quấn lấy Tạ Dư Niên.
Lúc đang cùng anh ấy tới tòa nhà học viện để nộp tài liệu,
Anh tôi gọi điện đến từ nhà.
“Lạc Lạc, cuối tuần sau em cũng về nhà một chuyến nhé. Ba mẹ vừa nói với anh là nhớ em lắm.”
Tôi chẳng nghĩ ngợi gì, gật đầu cái rụp.
“Vâng ạ, em cũng nhớ đồ ăn nhà mình rồi.”
Bên cạnh, bước chân của Tạ Dư Niên bỗng khựng lại,
Xấp tài liệu anh ấy đang ôm rơi “rầm” một cái, văng tung tóe khắp hành lang.
Tôi giật bắn cả người, lúc đó mới nhận ra mình vừa nói gì.
Tắt máy, tôi do dự một chút rồi mở lời:
“Tạ Dư Niên, anh nghe thấy rồi đúng không?”
“Nghe rồi.”
Anh mím chặt môi, cúi đầu, lặng lẽ nhặt từng tập tài liệu rơi dưới đất.
Gân tay nổi rõ lên vì căng thẳng.
“Em nghĩ… nên nói thật với anh, thực ra—”
“em không cần nói nữa!” – Tạ Dư Niên đột ngột cắt ngang.
“anh biết cả rồi… em yên tâm, anh sẽ tiếp tục giả vờ như không biết. Anh sẽ ngoan ngoãn, sẽ không làm phiền hai người đâu.”
“Hả?” – Tôi hoàn toàn không lường trước.
anh ấy… đã biết Giang Tự là anh trai tôi từ trước?
Vậy mấy ngày qua, anh ấy chỉ đang phối hợp với tôi diễn trò thôi sao?
Từ lúc nào mà anh ấy phát hiện ra?
Tôi không hiểu nổi, liền thăm dò:
“Thật ra… anh cũng có thể biết mà nhỉ? Dù sao cũng lâu rồi, em cũng chơi đủ—”
“en chưa chơi đủ!”
Giọng Tạ Dư Niên vang lên dứt khoát, mang theo một chút khẩn cầu.
“Lạc Lạc, em chưa chơi đủ đâu. Anh còn rất nhiều chiêu chưa tung ra. Anh hứa đấy, em sẽ chưa chơi đủ đâu mà!”
Tôi há hốc mồm, chết lặng.
Không ngờ anh ấy lại cố chấp giữ lấy cái vai “tiểu tam” đến thế.
Muốn cho anh ấy “chính thức” cũng chẳng chịu.
Tôi đành thỏa hiệp:
“Được rồi, vậy thì chơi thêm vài ngày nữa vậy. Đi thôi, không phải còn phải đi nộp tài liệu à?”
Tôi không nhận ra,
Phía sau lưng, Tạ Dư Niên mặt trắng bệch như giấy, khẽ lẩm bẩm:
“Vài ngày sao… chỉ còn vài ngày thôi ư?”
12
Ngày tháng cứ thế trôi qua, nhanh chóng bước vào kỳ thi cuối kỳ.
Tôi bận đến mức không chạm đất nổi.
Thời gian để ngắm trai đẹp như Tạ Dư Niên cũng chẳng còn nữa.
Cho đến nửa tháng sau.
Tôi vừa nộp xong bài luận cuối cùng đúng giờ hạn chót, lúc đó mới sực nhớ…
Đã lâu rồi tôi chưa gặp lại Tạ Dư Niên.
Không chỉ là không gặp.
Mà anh ấy còn có vẻ đang… cố tình tránh mặt tôi.
anh ấy bị sao vậy?
Tôi nghĩ nghĩ, rồi mở lại bài đăng kia ra xem.
Lúc này mới phát hiện, nửa tháng trước, Tạ Dư Niên từng cập nhật một lần:
【Những ngày qua, tôi dồn hết sức để ăn diện, cố gắng quyến rũ cô ấy. Dường như cô ấy cũng có chút thích tôi, nhưng vẫn không định chia tay với bạn cùng phòng của tôi. Tôi phải làm sao đây? Tôi sắp phát điên rồi!】
【Hôm qua, nghe thấy cô ấy nói chuyện điện thoại với bạn cùng phòng, tôi mới biết… thì ra hai người đã gặp mặt gia đình nhau rồi. Tôi ghen lắm. Cảm giác bản thân như một con chuột sống trong cống rãnh vậy. Làm người thứ ba, thì ra là chuyện vừa tối tăm, vừa đau đớn đến thế.】
【Cô ấy nói, chỉ chơi với tôi thêm vài ngày nữa thôi. Sau đó, tôi sẽ không được phép làm phiền cô ấy nữa, cùng lắm chỉ có thể lén nhìn cô ấy từ xa. Tại sao mọi chuyện lại thành ra như vậy?】
【Tôi thật mông lung, thật mâu thuẫn. Từ nhỏ tôi đã được dạy dỗ rất nghiêm túc, sao lại… sao lại trở thành một kẻ thứ ba không thể lộ mặt như thế này?】
Người dùng: 【Bộ hôm nay mới được giáo dục đạo đức à? Làm tiểu tam mấy tháng rồi giờ mới tỉnh?】
Chủ bài viết chẳng thèm phản hồi, tiếp tục nói một mình:
【Tôi không thể tiếp tục sa ngã thế này nữa. Bắt đầu từ ngày mai, tôi sẽ tránh xa cô ấy. Ghi nhận: ngày thứ 0 không thích cô ấy.】
Tiếp đó là nửa tháng trời… toàn ghi nhận “ngày 0”:
【Hôm nay không tính, ngày thứ 0 không thích cô ấy.】
【Tối qua mất ngủ, không tính, ngày thứ 0 không thích cô ấy.】
【Bị cảm, không tính, ngày thứ 0 không thích cô ấy.】
【Không ăn sáng, không tính, ngày thứ 0 không thích cô ấy.】
Cư dân mạng cạn lời: 【Đừng “không tính” nữa, hay là tính luôn cho rồi!】
Tôi đọc xong chỉ biết thở dài.
Thì ra Tạ Dư Niên né tránh tôi mấy hôm nay là vì chuyện này.
Những lời tôi nói hôm đó, anh ấy lại hiểu hoàn toàn ngược với ý tôi.
Tạ Dư Niên, anh đúng là có bản lĩnh.
Tôi mở lại khung trò chuyện đã yên ắng bấy lâu.
Gửi liền mười tin nhắn: 【Đồ ngốc】.
Một lúc sau, Tạ Dư Niên mới chậm rãi nhắn lại một dấu hỏi chấm.
Tôi vô thức bật cười, gõ nhanh một dòng:
【Xuống lầu đi, em muốn gặp anh.】
13
Tạ Dư Niên lại mặc nguyên cây đen, lén lút đi xuống.
Vừa thấy tôi, anh ấy đã hấp tấp kéo tôi vào một con hẻm vắng gần đó.
“Cẩn thận chút! Giang Tự vẫn đang ở ký túc, nếu bị anh ấy phát hiện thì chúng ta tiêu đời luôn!”
anh ấy cau chặt mày, đôi môi xinh đẹp mấp máy liên tục.
Nhưng tôi chẳng nghe vào tai câu nào cả.
Nửa tháng không gặp, sao tôi cảm thấy anh ấy còn đẹp trai hơn trước?
Tôi liều lĩnh nghiêng người tới, cọ nhẹ vào môi anh một cái.
Tạ Dư Niên đưa tay ôm trán, thở dài:
“Lạc Lạc, em căn bản đâu có thật lòng thích anh. Em chỉ mê gương mặt của anh thôi.”
Tôi bổ sung: “Còn cả thân thể nữa.”
Anh bật cười, vừa tức vừa buồn cười:
“em chỉ ỷ vào việc anh thích em thôi.”
Rồi đột nhiên siết lấy cổ tôi, hôn xuống một cách mạnh mẽ hiếm thấy.
Rất lâu.
Nụ hôn kéo dài, sâu dần theo từng giây.
Khi được thả ra, tôi gần như đứng không vững nữa.
Vừa điều chỉnh lại nhịp thở, tôi vừa nhỏ giọng dỗ dành:
“Tạ Dư Niên, em thật lòng thích anh mà.”
anh ấy cụp mắt xuống, ánh nhìn chẳng có chút tin tưởng nào.
“Vậy… còn anh ta thì sao? Em cũng thật lòng thích anh ta à? Lạc Lạc, em có nhiều ‘thật lòng’ ghê, anh được chia một phần mười không?”
Tôi ôm lấy cổ anh ấy, ngẩng đầu nói:
“Được rồi, để em nói cho anh biết. Giang Tự thật ra là—”
Tạ Dư Niên đột nhiên thay đổi sắc mặt, kéo tôi ra sau lưng.
Tôi thò đầu ra nhìn thử.
Anh tôi — đang đứng ngay đầu hẻm, cách mấy bước chân.
Vẻ mặt ảnh kinh hoàng, như thể tận thế sắp ập đến.
Mất vài giây anh tôi mới hoàn hồn lại, rồi hét lên một tiếng giận dữ và lao thẳng về phía tôi.
“Tạ Dư Niên, cậu… cậu dám sau lưng tôi mà—”
“Xin lỗi, tất cả là lỗi của tôi.”
Tạ Dư Niên dứt khoát nhận lỗi, trưng ra bộ dạng “cam chịu bị xử tử”.
“Nếu anh muốn đánh thì cứ đánh tôi, chuyện này không liên quan đến Lạc Lạc. Là tôi chủ động quyến rũ cô ấy, cũng là tôi bảo cô ấy đừng nói với anh. Anh muốn trút giận sao cũng được, tôi sẽ không đánh trả.”
“Hả?”
Anh tôi còn đang giơ nắm đấm, cơn giận vừa bùng lên lập tức bị nghẹn lại không nói nên lời.
“Thật ra thì cũng đâu nghiêm trọng vậy đâu, cậu làm gì dữ vậy?”
Tạ Dư Niên ngẩng phắt đầu, vẻ mặt sốc nặng:
“Không nghiêm trọng…?”
Anh tôi gật đầu: “Ừ, dù hai đứa giấu anh làm anh giận thật, nhưng anh vẫn ủng hộ tình yêu tự do.”
Cả thế giới quan của Tạ Dư Niên như sụp đổ:
“Tự do… yêu đương?”
Anh tôi tiếp tục: “Nhưng đừng tưởng vậy là xong! Cái tội dòm ngó em gái tôi, tôi nhất định phải tính sổ rõ ràng với cậu!”
Tạ Dư Niên nhìn có vẻ như hoàn toàn đứng hình.
“Em… em gái?”
Tôi nép sau lưng Tạ Dư Niên, cười toe với anh mình:
“Hì hì, anh ơi, đừng đánh mặt anh ấy nha. Đánh hư rồi em lấy gì ngắm?”
14
“Vậy ra, Giang Tự thật sự là anh trai em?”
Tôi gật đầu lia lịa.
“Em nói chơi đủ rồi… không phải đang nói đến anh?”
Tôi tiếp tục gật đầu.
“Nghĩa là, từ đầu tới cuối… em chỉ thích mỗi mình anh?”
Tôi gật đến phát mệt.
Ngồi đối diện tôi là Tạ Dư Niên với một vết bầm to đùng trên mặt, đan hai tay vào nhau, ngẫm nghĩ thật lâu.
Rồi bỗng bật cười.
anh ấy đưa tay ra, ôm chặt lấy tôi, cơ thể căng cứng dần thả lỏng từng chút một.
“Lạc Lạc, anh thật sự rất vui, rất rất vui.”
Tối hôm đó, bài viết được cập nhật lần cuối:
【Cảm ơn mọi người, bọn mình chính thức bên nhau rồi.】
Nửa tháng không có động tĩnh, cư dân mạng bị dòng tin ấy làm cho náo loạn.
【Khoan! Nghe cứ như câu chuyện tình cảm động vừa kết thúc viên mãn ấy? Bộ không phải cậu là tiểu tam giành người ta à?!】
【Thế còn ông bạn cùng phòng đâu? Không ai lo vụ này à?!】
【Người trong cuộc tới đây — bạn cùng phòng đó thật ra là anh trai cô ấy, suy ra, chủ thớt hoàn toàn không phải tiểu tam!】
【Ý là… chủ thớt tưởng em gái bạn cùng phòng là bạn gái của ảnh, rồi tự suy diễn ra cả đống kịch bản làm tiểu tam tinh thần?】
【Không phải đang dựng chuyện câu view đấy chứ? Chuyện này thật sự quá quắn não…】
【Thôi kệ, tới nước này rồi thì chúc hai người trăm năm hạnh phúc nha.】
【99999999 🌹🌹🌹!】