Cuối cùng, dưới ánh mắt chờ đợi của Hướng Vi, tôi đưa tay nhận lấy ly rượu.
Khi rượu chạm môi, tôi chợt cảm thấy đứa bé trong bụng vui mừng khác thường — nó muốn tôi uống ly rượu này?
Tôi ngửa cổ, uống cạn sạch.
Ánh mắt Hướng Vi bỗng lóe sáng, cô ta gần như lập tức uống nốt ly rượu của mình.
Vừa dứt, khóe môi cô ta cong lên một nụ cười đầy đắc ý.
Ngay lúc đó, tôi nghe thấy tiếng cười man dại, quái dị của đứa bé vang lên trong đầu.
【Ha ha ha, cuối cùng con cũng giết được mẹ rồi!】
Nhưng tiếng cười chưa dứt, liền biến thành tiếng gào thét đau đớn tột cùng.
Cùng lúc ấy, những vùng da lộ ra trên người Hướng Vi bắt đầu sưng phồng, mưng mủ, chất dịch màu vàng tràn ra, thấm ướt cả chiếc váy cưới trắng tinh.
Mùi tanh nồng ghê rợn bốc lên khiến tôi buồn nôn dữ dội, tôi không kìm được, cúi xuống nôn ra một ngụm nước đen sệt.
Trong thứ nước đen ấy — một con sâu trắng to bằng ngón tay út đang ngọ nguậy, và phát ra giọng nói non nớt, rên rỉ:
【Mẹ ơi… cứu con… cứu con…】
Phó Hằng vội chạy tới, sắc mặt trắng bệch, một cước dẫm mạnh xuống con sâu, nghiền nát nó.
Tiếng lòng của đứa bé hoàn toàn biến mất.
Anh đỡ lấy tôi, giọng hoảng loạn:
“Nhiễm Nhiễm, em không sao chứ?”
Tôi lắc đầu, môi run run.
Còn Hướng Vi thì trừng lớn mắt, vẻ mặt không thể tin nổi:
“Sao chị có thể… nôn được cổ trùng ra?”
“Là rượu… chính là ly rượu đó!”
Hướng Vi lập tức phản ứng, trừng mắt giận dữ nhìn Phó Hằng:
“Anh đã làm gì với ly rượu?!”
Phó Hằng lạnh mặt, chắn tôi ra sau lưng:
“Phải, tôi đã ra tay.”
Hướng Vi giọng khản đặc, gào lên:
“Anh phản bội tôi vì cái gì?!”
Phó Hằng cười lạnh:
“Chính cô mới là người muốn dùng cổ trùng điều khiển tôi trước!”
“Đúng là cô mắc bệnh hiểm nghèo, nhưng làn da mục nát như vậy không phải do bệnh, mà là hậu quả của việc nuôi cổ trùng phản phệ lại cơ thể!”
“Ngay từ nửa năm trước, cô đã biết đến tôi và Nhiễm Nhiễm. Cô lập kế hoạch dùng cổ trùng khống chế tôi, rồi dùng một loại cổ đặc biệt lên Nhiễm Nhiễm — để đổi mạng.”
“Thời gian tôi lái xe công nghệ, cô cố ý gọi xe ba lần. Mỗi lần đều tìm cách tiếp xúc thân thể với tôi để hạ cổ.”
“Lần thứ ba, cô còn cướp đi sợi dây chuyền định tình mà Nhiễm Nhiễm tặng tôi.”
“Sau đó, khi cô mang sợi dây chuyền đến bệnh viện ‘cầu xin’ Nhiễm Nhiễm, cũng là lúc cô lại muốn hạ cổ lần nữa.”
“Lúc đó, Nhiễm Nhiễm đã bị dính cổ đổi mạng của cô. Tôi chỉ còn cách giả vờ bị khống chế để thuận theo cô, tìm cơ hội phản đòn.”
Hướng Vi ôm đầu gào khóc điên dại:
“Sao các người lại biết?! Sao các người có thể biết được?!
Chuyện này… các người không thể biết mới đúng!!”
Tôi cười lạnh:
“Thế gian này, đâu phải chỉ mình cô biết dùng cổ.”
Tôi lấy điện thoại, mở lại bài viết cầu cứu ngày trước.
Câu trả lời dài ba bốn trăm chữ ấy vẫn ở đó.
Người trả lời tôi từng nói: Tôi có thể đã bị dính cổ đổi mạng, thứ cổ chỉ có thể dùng trên phụ nữ mang thai, và có thể giả dạng tiếng lòng của thai nhi.
Để kích hoạt cổ đổi mạng, cần phải có chất dẫn — chính là rượu.
Muốn ép cổ ra khỏi cơ thể, chỉ có thể dùng rượu pha máu của người đã hạ cổ.
Ly rượu tôi uống khi nãy, chính là rượu Phó Hằng đã ngấm vào đó vài giọt máu của Hướng Vi.
Hướng Vi vốn định dùng tiếng lòng giả của thai nhi để chia rẽ tôi và gia đình, phá vỡ cuộc hôn nhân của tôi, rồi dùng cổ đổi mạng để chiếm lấy cuộc sống của tôi.
Kiếp trước, tôi chính là bị cổ trùng giả tiếng thai nhi lừa gạt, tưởng ba mẹ muốn hại mình, vội vàng bỏ chạy khỏi nhà, rồi bị tai nạn xe tông chết.
Nhưng cú va chạm đó lại ngoài dự tính, khiến nghi thức đổi mạng thất bại — nên tôi mới có cơ hội sống lại lần nữa.
Hướng Vi ánh mắt hoảng loạn, lắp bắp:
“Không thể nào… thời gian qua… các người không hề có cơ hội trao đổi tin tức!”
Tôi mỉm cười:
“Lần này, tất cả đều dựa vào sự ăn ý của tôi và Phó Hằng.”
Tôi và Phó Hằng lớn lên bên nhau trong trại trẻ mồ côi, thấu hiểu nhau đến mức chỉ một ánh mắt là đã đủ để hiểu ý đối phương.
Trước khi anh đến bệnh viện, tôi đã kể cho anh nghe về tiếng lòng của đứa bé và chuyển cả bài đăng cầu cứu cho anh.
Ngay khoảnh khắc chúng tôi nhìn nhau ngoài hành lang bệnh viện, anh lập tức hiểu ra toàn bộ sự thật.
Anh phối hợp đóng vai “người bị hạ cổ”, ở bên Hướng Vi là để lấy được máu của cô ta, giải cổ cho tôi.
“AHHHH—!!”
Hướng Vi rú lên thê thảm, mắt đỏ ngầu, lao thẳng về phía tôi như phát cuồng.
Phó Hằng lập tức chặn cô ta lại.
Tôi vừa lùi mấy bước, bụng chợt đau quặn — tôi sắp sinh!
Tôi túm lấy tay áo Phó Hằng, thở gấp:
“Em sắp sinh rồi… chồng ơi, mau đưa em đến bệnh viện!”
Không chút chần chừ, Phó Hằng bế bổng tôi lên.
Anh trai tôi lúc này cũng sực tỉnh khỏi cú sốc, cùng Phó Hằng đưa tôi lên xe cấp cứu.
Khi tôi được đẩy vào phòng sinh, thì Hướng Vi cũng được đưa vào phòng cấp cứu.
Ba tiếng sau, tôi sinh hạ một đứa bé khỏe mạnh, trắng trẻo đáng yêu.
Khi nghe thấy tiếng khóc chào đời của con, trái tim tôi cuối cùng cũng được thả lỏng.
Lúc tôi được đưa về phòng hồi sức, anh trai đến thăm và mang tin tức từ Hướng Vi:
Cô ta tạm thời được cứu sống, nhưng phần lớn da đã hoại tử, nội tạng cũng đang dần suy kiệt.
Tôi nhớ lại dòng trả lời trong bài đăng — nếu cổ trùng bị phản phệ, người nuôi cổ sẽ chết vì suy kiệt.
Có lẽ… cô ta không còn sống được bao lâu nữa.
Quả nhiên, đến ngày tôi xuất viện, tin dữ đến: Hướng Vi đã chết.
Ba mẹ tôi vì chuyện này mà đổ bệnh, còn anh trai thì bận rộn lo hậu sự cho cô ta.
Còn tôi và Phó Hằng… ôm con rời khỏi bệnh viện, trở về tổ ấm của riêng chúng tôi —một mái nhà nhỏ, bình yên và đầy ắp yêu thương.
-HẾT-