Vào đúng ngày giỗ mẹ, tôi nhận được một bức ảnh giường chiếu của em gái và bạn trai mình.
Trong ảnh, ánh mắt nó tràn đầy đắc ý, cơ thể lấm tấm những dấu vết ân ái.
Bạn trai tôi thì nằm bên cạnh, ngủ say như chết, không hay biết gì.
Ngay sau đó là tin nhắn WeChat mà em gái gửi đến:
“Chị à, bây giờ anh ấy cũng là của em rồi.”
“Chị và mẹ chị, đều là kẻ thua cuộc dưới tay mẹ con em!”
1Tôi và em gái kế Tô La Trúc là chị em cùng cha khác mẹ.
Năm tôi ba tuổi, La Ân Ân – người phụ nữ đang thời xuân sắc – dắt theo Tô La Trúc đến nhận cha.
Mẹ tôi vì chuyện này mà sinh bệnh, hai năm sau thì qua đời.
Ngay sau đó, La Ân Ân và Tô La Trúc chính thức bước chân vào cửa, trở thành người nhà danh chính ngôn thuận.
Cô ta rất giỏi trò “giết người không thấy máu”.
Cố tình chọn đúng ngày giỗ mẹ tôi, ra sức khoe chiến tích trước mặt tôi: mẹ cô ta cướp chồng người khác, còn cô ta thì cướp bạn trai của tôi.
Mẹ tôi bị họ đánh bại. Tôi cũng vậy.
Bạn trai tôi – Thẩm Triệt – lại càng đâm thẳng một nhát vào tim tôi.
Hắn ta biết rõ hôm nay là ngày giỗ mẹ tôi, vậy mà vẫn lên giường với con gái của tiểu tam.
Khi tôi còn đang ngẩn người nhìn ảnh giường chiếu, Tô La Trúc lập tức thu hồi tin nhắn, sau đó gửi đến một biểu cảm cười đắc ý.
Tôi đặt điện thoại xuống, cả trời đất như chìm vào cõi cô quạnh, giận dữ dâng lên cuồn cuộn.
Từ sau khi mẹ mất, cuộc sống của tôi trong ngôi nhà này càng lúc càng tồi tệ.
La Ân Ân chưa bao giờ tỏ ra khách sáo với tôi, từ khi tôi học cấp hai đã sớm lấy cớ bắt tôi ở ký túc xá.
Mỗi lần về nhà, tôi cũng chỉ như người dưng, mãi mãi không thể chen chân vào cái “gia đình ba người hạnh phúc” của họ.
Tôi vẫn còn nhớ rõ, một lần giữa mùa đông tuyết rơi dày đặc, trường đột ngột cho nghỉ sớm.
Tôi lưng đeo hành lý nặng trĩu, trở về nhà.
Khoảnh khắc đẩy cửa bước vào, tiếng cười đùa ấm áp trong nhà lập tức im bặt.
Lúc đó Tô La Trúc đang múa cho cha tôi và La Ân Ân xem, tôi bất ngờ xuất hiện khiến cô ta suýt trẹo lưng. Cha tôi hốt hoảng chạy đến đỡ.
Sau khi chắc chắn Tô La Trúc không sao, ông cau mày quay sang nói với tôi:
“Về nhà thì báo trước một tiếng, con làm vậy muốn hù chết người ta à?”
La Ân Ân lập tức ôm lấy Tô La Trúc, ánh mắt như dao găm lia thẳng về phía tôi.
May mà sau đó tôi gặp được Thẩm Triệt.
2Thẩm Triệt là con trai duy nhất của tập đoàn giải trí Thẩm thị, học cùng trường đại học với tôi.
Anh ấy có vẻ ngoài tuấn tú, tính cách sáng sủa, dịu dàng lại giàu có – là hình mẫu lý tưởng trong mộng của không biết bao nhiêu cô gái.
Ngay cả ở Đại học Kinh Bắc – nơi tập hợp toàn nhân tài – anh ấy vẫn luôn là người nổi bật nhất.
Anh ấy kiên trì theo đuổi tôi suốt một năm trời, tôi mới đồng ý.
Chúng tôi đã có hai năm vô cùng ngọt ngào bên nhau.
Tôi vì gia đình phức tạp nên không muốn dẫn anh ấy về ra mắt.
Chỉ là anh ấy liên tục lấy lý do không có cảm giác an toàn để nài nỉ, tôi mới miễn cưỡng đưa anh về nhà.
Giờ nghĩ lại, đúng là tôi quá sơ suất.
Hôm Thẩm Triệt đến nhà ra mắt, cảnh tượng cực kỳ hoành tráng.
Anh mang theo vài xe quà, nhân viên bên nhà họ Thẩm phải mất nửa tiếng mới chuyển hết vào.
Cảnh tượng ấy khiến hàng xóm xung quanh đổ xô ra xem.
Thẩm Triệt thì tuấn tú bảnh bao, khí chất xuất chúng.
Lúc đó ánh mắt của La Ân Ân đã bắt đầu có gì đó không đúng.
Đến khi biết Thẩm Triệt là con trai độc nhất của tập đoàn Thẩm thị, ánh mắt của Tô La Trúc cũng bắt đầu lóe sáng.
E rằng từ lúc ấy, hai mẹ con họ đã âm thầm tính toán.
Và hôm nay, nửa năm sau, Tô La Trúc bắt đầu khoe chiến tích của mình.
Cú đâm đó cực kỳ hiệu quả.
Tôi không thể chấp nhận phản bội – đặc biệt là từ người tôi yêu nhất.