Vừa chen được vào hàng ghế đầu tiên của buổi hòa nhạc, tôi đã thấy một thằng nhóc tầm mười mấy tuổi ngồi chễm chệ trên ghế của tôi,
tôi vỗ vai nó: “Em trai, em ngồi nhầm chỗ rồi, đây là ghế của chị.”
Nó liếc tôi một cái đầy khinh thường, chẳng buồn đáp, vẫn mải chụp ảnh.
Tôi đành phải nhấn mạnh giọng, lặp lại một lần nữa, lúc này, mẹ nó lách người chen đến, giơ tay đẩy tôi ra: “Cô la hét cái gì? Hù con tôi sợ rồi đó!”
Tôi giơ vé trong tay lên: “Chị ơi, đây là ghế của tôi. Phiền chị bảo con mình về đúng chỗ.”
Chị ta chống nạnh, giọng còn to hơn cả loa sân khấu: “Chỉ là cái ghế thôi mà! Con tôi là fan cứng, muốn ngồi gần thần tượng chút không được à? Cô là người lớn rồi thì nên rộng lượng một chút, nhường nó đi không được sao?”
“Cô còn trẻ mà sao nhỏ mọn thế! Không có chút lòng trắc ẩn gì à!”
Tôi cười lạnh, chỉ vào chiếc vé trong tay thằng con trai chị ta.
“Chị có lòng trắc ẩn như vậy, sao không mua hẳn vé hàng đầu cho con ngồi, lại để nó cầm vé tận trên đỉnh khán đài xuống giành ghế của người khác?”
…
Mặt người phụ nữ kia lập tức đỏ bừng như gan heo, chị ta chộp lấy tay tôi đang chỉ vào cuống vé, hung hăng hất ra.
“Cô gái này nói năng kiểu gì vậy! Vé hàng đầu khó mua thế nào cô không biết à?Tiểu Vũ Nhà tôi vì buổi hòa nhạc này mà đến ăn cũng không nuốt nổi! Giờ khó khăn lắm mới được ngồi đây, cô nhất định phải đuổi nó đi mới hài lòng sao? Cô không có lương tâm à!”
Chị ta giọng the thé, khiến không ít người xung quanh quay lại nhìn.
Thằng bé tên Tiểu Vũ kia, chắc khoảng mười một mười hai tuổi, thấy mẹ nó đứng ra chống lưng, càng thêm ngang ngược.
Nó làm mặt xấu với tôi, rồi còn nhún mông mạnh xuống ghế như cố tình cọ xát, ánh mắt đầy khiêu khích: “Tôi không đi đâu! Bây giờ ghế này là của tôi rồi!”
Tôi nhìn cái mặt bóng nhẫy của nó, dạ dày liền lộn nhào.
Tôi giành được tấm vé này, không phải để theo đuổi thần tượng,
mà là vì đứa em trai ngốc nghếch của tôi – Cố Hoài.
Hôm nay là buổi biểu diễn đầu tiên tại sân vận động vạn người của nó, là người thân duy nhất của nó, tôi nhất định phải có mặt.
Chiếc ghế này, khu A, hàng 1, số 1, chính giữa sân khấu, là vị trí mà nó dùng thông tin cá nhân của tôi để khóa trước cả khi vé được mở bán công khai.
Nó nói: “Chị nhất định phải ngồi ở đó, người đầu tiên em muốn nhìn thấy là chị.”
Tôi nhìn cặp mẹ con vô lý trước mắt, ngực nghẹn một cục lớn.
“Tôi nhắc lại lần nữa, đây là chỗ của tôi. Mời hai người rời khỏi.”
Giọng tôi lạnh xuống.
Người phụ nữ tên Giang Lam khoanh tay trước ngực, rõ ràng là định giở trò vô lại.
“Tôi không đi đấy, cô làm gì được tôi? Có bản lĩnh thì gọi bảo vệ đi! Cô xem bảo vệ đến thì sẽ nghe cô hay nghe tôi!”
Chị ta như thể đã nhìn thấu mọi sự đời.
“Ai cũng biết, mấy chuyện kiểu này cuối cùng cũng bị xoa dịu cho qua, thiệt thòi luôn là mấy đứa không có thế lực như cô thôi.”
Chị ta vừa dứt lời, hai bảo vệ mặc đồng phục đã chen đến.
“Có chuyện gì vậy? Đây là khu VIP trong sân, xin đừng ồn ào.”
Giang Lam lập tức đổi sang vẻ mặt đáng thương, chỉ tay tố cáo tôi: “Anh bảo vệ ơi, mau xem người này đi! Con tôi là fan cứng của Cố Hoài, còn nhỏ tuổi, chỉ muốn được ngồi gần thần tượng một chút, mà cô ta nhất quyết đuổi nó đi! Còn mắng chúng tôi mua không nổi vé, nghèo hèn nữa!”
“Anh xem con tôi bị cô ta dọa cho khóc rồi kìa!”
Chị ta bóp mạnh cánh tay Tiểu Vũ một cái, thằng bé lập tức gào lên một tiếng, khóc lóc thảm thiết.
Ánh mắt mọi người xung quanh lập tức dồn về phía tôi, đầy soi mói và trách móc.
“Còn trẻ mà chấp nhặt với đứa nhỏ làm gì.”
“Đúng đó, nhìn cô ấy ăn mặc bình thường thế kia, chắc cũng mua vé chợ đen đại cho có, ngồi đâu chẳng giống nhau?”
“Con gái bây giờ, chẳng có chút lòng thương người gì hết.”
Bảo vệ hiển nhiên cũng cảm thấy đây chỉ là chuyện nhỏ, nhìn tôi, giọng có phần thiếu kiên nhẫn.
“Cô xem như này được không, đổi chỗ cho thằng bé đi? Hoặc chúng tôi giúp cô tìm chỗ trống gần đó?”
Tôi cười khẩy: “Vé của tôi là khu A, hàng 1, số 1, anh định tìm cho tôi cái chỗ nào? Dựa vào cái gì? Chỉ vì thằng bé nhỏ tuổi, biết làm loạn là được lý à?”
Bảo vệ bị tôi hỏi đến á khẩu, sắc mặt có chút khó coi.
Giang Lam thấy vậy, càng đắc ý: “Nghe thấy chưa? Ngay cả bảo vệ cũng nói vậy! Cô còn muốn gì nữa? Muốn làm ầm lên cho mất mặt hết cả sao?”
Tôi không để ý đến chị ta, trực tiếp lấy điện thoại ra, bấm gọi một cuộc.
Điện thoại chỉ reo một tiếng liền được bắt máy.
“Alo, chị à?”
Đầu bên kia vang lên giọng lo lắng của Cố Hoài, “Chị đến đâu rồi? Sắp bắt đầu rồi đấy, tìm được chỗ ngồi chưa?”
Tôi cố nén giận, cố gắng giữ giọng bình tĩnh: “Cố Hoài, chị đang ở khu A, hàng 1, số 1, nhưng có chút chuyện xảy ra.”
Tôi còn chưa nói xong, Giang Lam đã hét toáng lên: “Cô còn gọi điện gọi người đến à? Tôi nói cho cô biết, chồng tôi sắp tới rồi đó! Hôm nay cô đừng mong yên thân!”
Chị ta tưởng tôi đang gọi bạn đến giúp.
Đầu bên kia Cố Hoài lập tức căng thẳng: “Chị? Có chuyện gì vậy? Ai bắt nạt chị hả?”
Tôi nhìn cặp mẹ con trước mặt, lạnh lùng nói.
“Không có gì lớn, chỉ là có người nói, chỗ này là của cô ta.”
“Ai? Ai dám chiếm chỗ của chị!”
Giọng Cố Hoài lập tức cao vút, phía sau là một trận ồn ào hỗn loạn, hình như cậu ấy đã đứng bật dậy.
“Chị đừng nhúc nhích! Em qua ngay!”
“Đứng lại đó cho chị!”
Tôi quát ngăn lại, “Ở yên trong hậu trường, chuẩn bị tiết mục mở màn. Chuyện nhỏ này chị tự xử lý được.”
Đùa gì chứ, giờ mà nó chạy từ hậu trường ra, buổi diễn này coi như rối tung.
“Nhưng mà…”
“Không nhưng nhị gì hết,”
Giọng tôi không cho cãi, “Cứ yên tâm mà hát, còn lại để chị lo.”
Trước khi cúp máy, tôi còn nghe thấy cậu ấy lo lắng nói gì đó với người bên cạnh về “chị tôi” và “khu A số 1”.
Tôi cất điện thoại, đối diện Giang Lam đang khoanh tay, mặt đầy giễu cợt.
“Ui, diễn cũng ra trò đấy chứ. Sao? Gọi điện than thở với thằng bạn trai nghèo rớt của cô hả?”
“Tôi nói cho cô biết, vô ích thôi! Hôm nay cái ghế này, dù có là Chúa đến cũng phải để con tôi ngồi!”
Tôi chẳng buồn cãi, chỉ đứng yên đó, lặng lẽ nhìn chị ta diễn trò.
Tiếng bàn tán xung quanh mỗi lúc một lớn hơn, gần như tất cả mọi người đều đứng về phía chị ta, chỉ trỏ vào tôi,
“Cô gái này sao mà cứng đầu vậy chứ?”
“Đúng rồi, cho mặt mũi mà không biết điều.”
Ngay lúc đó, một người đàn ông mặc vest cao cấp, đeo kính gọng vàng chen vào.
Ông ta khoảng hơn bốn mươi, tóc chải bóng loáng, cổ tay đeo đồng hồ Patek Philippe lấp lánh thể hiện rõ đẳng cấp của mình.
Vừa đến nơi, ông ta đã ôm eo Giang Lam, bực bội hỏi: “Sao thế? Chút chuyện cỏn con này cũng giải quyết không xong à?”
Giang Lam vừa thấy ông ta như bắt được phao cứu sinh, lập tức chỉ vào tôi tố cáo: “Chồng à! Cuối cùng anh cũng đến! Chính con nhỏ này không cho Tiểu Vũ nhà mình ngồi! Còn rủa cả nhà mình nữa!”
Người đàn ông kia, chính là Tổng giám đốc Vương, liếc nhìn tôi một cái, trong mắt tràn đầy khinh thường.
Ông ta rút ra một xấp tiền mặt dày cộm từ ví, ném xuống đất trước mặt tôi.
“Đây là hai vạn, cầm lấy tiền, ra phía sau tìm chỗ khác mà ngồi. Đừng có chướng mắt ở đây nữa.”
Tiền bay tung tóe dưới đất, sắc đỏ của những tờ giấy khiến mắt tôi như bị đâm thẳng vào.
Đám đông xung quanh bật ra một tràng kinh ngạc.
“Ôi trời, là Tổng giám đốc Vương đó! Đại gia nổi tiếng ở Giang Thành!”
“Trời ơi, vì cái ghế mà ném thẳng hai vạn, quá chịu chơi luôn!”
“Con nhỏ này lời to rồi, vé có bao nhiêu đâu cơ chứ.”
Tất cả mọi người đều nhìn tôi bằng ánh mắt vừa ghen tị vừa đố kỵ, như thể tôi nên lập tức quỳ xuống nhặt tiền, rồi biết ơn rối rít mà rời đi.
Ngay cả bảo vệ cũng thở phào, khuyên tôi: “Cô à, Tổng giám đốc Vương đã có thành ý thế rồi, cô xem có thể…”
Tôi cúi người xuống.
Mặt Giang Lam và Tổng giám đốc Vương đều lộ vẻ đắc ý.
Trong ánh mắt của tất cả mọi người, tôi nhặt lên một tờ tiền, rồi trước mặt Tổng giám đốc Vương, nhẹ nhàng xé đôi.
Tiếng giấy rách vang lên rõ ràng giữa khung cảnh hỗn loạn.
“Tôi không bán.”
Tôi nhìn thẳng vào ông ta, nói từng chữ một.
Sắc mặt Tổng giám đốc Vương lập tức sa sầm.
“Cô có ý gì? Hai vạn không đủ sao?”